Một thiếu niên kể về cuộc sống ở vùng giới tuyến.
“Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng giới tuyến, nơi mà mỗi ngày đều nghe nói về ranh giới chia cắt đất nước. Tuổi thơ của tôi gắn với những con đường làng chạy dọc hàng rào, những buổi sáng sớm nhìn sang bên kia sông chỉ thấy thấp thoáng làng xóm quen thuộc mà không thể đi qua.
Cuộc sống ở vùng giới tuyến luôn có cảm giác vừa quen vừa lạ. Ban ngày, chúng tôi vẫn đi học, chăn trâu, làm ruộng như mọi nơi khác. Nhưng mỗi khi có tiếng loa hoặc tin tức về tình hình hai bên, người lớn lại trở nên trầm lặng hơn. Tôi từng nghe nhiều câu chuyện về người thân bị chia cách, về những gia đình không thể gặp nhau dù chỉ cách một dòng sông.
Có những lúc đứng bên bờ sông, tôi nhìn sang bên kia và tự hỏi khi nào mọi thứ mới trở lại như trước. Những người lớn trong làng thường nhắc chúng tôi phải học hành chăm chỉ, giữ gìn quê hương, và tin rằng một ngày nào đó đất nước sẽ không còn bị chia cắt.
Điều tôi nhớ nhất là những buổi tối cả xóm quây quần nghe tin tức qua radio. Mỗi khi nghe tin có hòa dịu hay hy vọng nào đó, ai cũng vui mừng, nhưng niềm vui ấy thường đi kèm sự chờ đợi.
Dù còn nhỏ, tôi vẫn cảm nhận được rằng mình đang sống trong một giai đoạn lịch sử đặc biệt. Những năm tháng ấy đã dạy tôi biết trân trọng hòa bình và mong muốn một ngày được đi lại tự do trên chính mảnh đất quê hương mình.”



