Cựu chiến binh

Một Thời Áo Lính – Một Đời Ký Ức

An Giang22/08/2026Trương Văn Tường (Đoàn xã Đông Thái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Tô Lil, sinh năm 1982, một người lính mang trong mình sức trẻ, tinh thần trách nhiệm và tình yêu đối với quê hương, đất nước.

Những năm tháng trong quân ngũ là quãng thời gian đặc biệt nhất trong đời tôi. Ở đó, tôi học cách sống kỷ luật, học cách vượt qua gian khổ và học cách đặt nhiệm vụ chung lên trên những khó khăn của bản thân. Từ một người lính trẻ với nhiều bỡ ngỡ, tôi dần quen với nếp sống, tác phong và môi trường quân đội.

Đời lính không phải lúc nào cũng dễ dàng. Có những ngày huấn luyện dưới cái nắng gắt rát da, mặt đất hắt lên hơi nóng hầm hập, mồ hôi chảy xuống cay xè cả mắt, áo ướt sũng dính chặt vào lưng. Tiếng hô khẩu lệnh vang lên dồn dập, tiếng bước chân dậm xuống đất “thình thịch” đều đặn như nhịp tim không ngừng nghỉ. Có lúc mệt đến rã rời, nhưng chỉ cần nghe tiếng đồng đội hô “cố lên”, mọi người lại siết chặt răng mà tiếp tục.

Tôi vẫn nhớ những đêm trực gác giữa núi rừng tĩnh lặng. Không gian khi ấy chỉ còn tiếng gió lùa qua tán lá, tiếng côn trùng rả rích và đôi khi là tiếng cành khô gãy “rắc” khiến tim khẽ thắt lại. Mùi đất ẩm, mùi lá rừng và hơi sương lạnh thấm vào da thịt. Đứng gác trong bóng tối, mắt phải căng ra quan sát, tai phải lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất. Có những đêm lạnh buốt, tay tê cứng, nhưng vẫn phải giữ vững vị trí, bởi phía sau là đồng đội, là đơn vị.

Tôi vẫn nhớ những buổi hành quân dài, vai mang ba lô nặng trĩu, dây đai siết vào vai đau rát. Con đường đất gập ghềnh, đá sỏi lẫn bùn đất khiến mỗi bước đi đều nặng nề. Hơi thở gấp gáp, mồ hôi nhỏ xuống hòa vào bụi đường tạo thành mùi ngai ngái đặc trưng của những chặng hành quân. Có lúc chỉ muốn dừng lại, nhưng nhìn hàng quân phía trước và phía sau, không ai nói ra nhưng ai cũng hiểu: phải đi tiếp. Không ai bị bỏ lại phía sau.

Tuổi trẻ của tôi gắn liền với màu áo người lính. Đó là những tháng ngày rèn luyện ý chí, học cách chịu đựng gian khổ và biết sống có trách nhiệm hơn với tập thể. Mỗi nhiệm vụ được giao là một lần thử thách bản thân, để rồi sau mỗi lần vượt qua, tôi lại trưởng thành hơn một chút.

Có thể thời gian trong quân ngũ không quá dài so với cả một đời người, nhưng những kỷ niệm về đồng đội, những buổi huấn luyện, những lần hành quân và những đêm trực gác giữa rừng sâu sẽ mãi là ký ức không thể nào quên. Đó là những ký ức có mồ hôi, có tiếng gió, có nhịp tim dồn dập và có cả sự im lặng thiêng liêng của người lính.

Hôm nay, khi nhìn lại quãng đời ấy, tôi – Binh nhất Lê Tô Lil – có thể tự hào rằng mình đã từng sống một tuổi trẻ đúng nghĩa trong quân ngũ. Đó là một phần thanh xuân đầy ý nghĩa, nơi có tình đồng đội, có trách nhiệm, có rèn luyện và có những ký ức không bao giờ phai mờ.

Thời hoa lửa có thể đã lùi xa, nhưng trong tôi, ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên vẹn. Đó là ký ức của tuổi trẻ, của người lính đã từng sống hết mình vì nhiệm vụ và vì đồng đội. 🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn