Cựu chiến binh

MỘT THỜI CHO ĐẤT NƯỚC

Câu chuyện về ông Phạm Văn Hữu Ông Phạm Văn Hữu sinh năm 1937. Nơi ở hiện nay: Thôn Hiệp Vinh 2 – Canh Vinh – Gia Lai.

Gia Lai16/06/2026TRẦN THỊ KIM HOA (ĐOÀN XÃ CANH VINH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở cái tuổi đôi mươi, khi những người bạn cùng trang lứa còn mải mê với ruộng đồng, với tiếng cười giòn tan dưới mái nhà tranh, Phạm Văn Hữu đã nghe thấy trong lòng mình một tiếng gọi khác – tiếng gọi của non sông. Năm ấy là những năm tháng mà cả dân tộc đang oằn mình dưới gót giày xâm lược, khi mảnh đất hình chữ S thân thương chưa một ngày yên tiếng súng.

Sinh ra năm 1937 trên mảnh đất còn khói lửa chiến tranh, cậu bé Hữu lớn lên bằng những câu chuyện về người anh hùng làng xã, bằng ánh mắt kiên trung của cha, bằng lời ru của mẹ mang nặng tình yêu quê hương đất nước. Và khi đất nước lên tiếng gọi, ông không do dự.

Ngày ông lên đường, mẹ ông đứng ở đầu ngõ, không khóc. Bà chỉ nắm chặt tay con, ánh mắt vừa lo âu vừa tự hào – cái ánh mắt của hàng triệu người mẹ Việt Nam trong những năm tháng ấy. Ông hiểu. Ông bước đi mà không ngoái đầu, vì ngoái lại sẽ không đi được nữa.

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ là những năm tháng ông sống cùng đồng đội trong rừng sâu, trong hầm tối, trong mưa bom bão đạn. Gian khổ không đếm xuể – thiếu ăn, thiếu ngủ, sốt rét rừng hành hạ. Nhưng điều không bao giờ thiếu là ý chí. Ý chí của những con người tin rằng đất nước này sẽ có ngày thống nhất, tin rằng máu xương hôm nay sẽ đổi lấy bình yên cho mai sau.

Rồi trong một trận đánh ác liệt, ông bị thương. Vết thương hằn trên thân xác nhưng không thể khuất phục tinh thần. Từ đó, ông trở thành thương binh – mang trên mình những dấu tích của chiến tranh như những huân chương vô hình, như minh chứng sống của một thời đại bi tráng và hào hùng.

Hòa bình lập lại, ông trở về. Không sự chào đón, không rình rang. Ông trở về như dòng sông trở về biển – lặng lẽ mà đầy đặn. Vết thương chiến tranh để lại những ngày đau nhức, nhưng ông chưa bao giờ kêu ca. Bởi ông biết, mình còn may mắn hơn biết bao đồng đội đã nằm xuống mà chưa kịp nhìn thấy ngày độc lập.

Những người trong làng kể rằng, mỗi khi có ai hỏi về chiến tranh, ông Hữu thường lặng đi một lúc. Không phải vì ông không muốn nói, mà vì trong lòng ông, ký ức ấy còn sống nguyên vẹn – những khuôn mặt đồng đội, những đêm hành quân dưới ánh sao, những buổi sáng bình yên hiếm hoi bên bờ suối. Ông nâng niu từng mảnh ký ức như nâng niu những điều thiêng liêng nhất đời người.

Đất nước ghi nhận công lao của ông. Ông được công nhận là người có công với cách mạng – không phải bởi ông xin, mà bởi những gì ông cống hiến tự nó nói lên tất cả. Tờ giấy chứng nhận ấy được con cháu treo trang trọng trong nhà, không phải để khoe khoang, mà để nhắc nhở: có những người đã sống như vậy, đã hy sinh như vậy, để chúng ta được ngồi đây trong yên bình hôm nay.

Hơn tám mươi năm tuổi đời, cụ Phạm Văn Hữu vẫn còn đó – như một cây cổ thụ đứng giữa làng, gốc rễ ăn sâu vào lòng đất, tán lá che mát cho bao thế hệ. Mái tóc bạc phơ, đôi mắt vẫn sáng, giọng nói vẫn ấm. Mỗi lần con cháu quây quần, ông lại kể – không phải để khoe chiến tích, mà để truyền lại một điều giản dị mà vô giá: yêu nước không phải là khẩu hiệu. Yêu nước là sẵn sàng cho đi, kể cả khi chưa biết ngày mai mình có còn trở về hay không.

Câu chuyện của cụ Phạm Văn Hữu là câu chuyện của một thế hệ – thế hệ đã đi qua lửa đạn để giữ gìn từng tấc đất, từng ngọn cỏ của Tổ quốc. Họ không đòi hỏi gì cho mình. Họ chỉ muốn được nhớ đến bằng những gì đất nước hôm nay đang có: hòa bình, tự do, và những đứa trẻ được cắp sách đến trường mà không nghe tiếng bom rơi.

– Tri ân người có công với cách mạng –

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn