Cựu chiến binh

MỘT THỜI CỦA BÁC TƯ

Bác Tư năm nay đã ngoài 70 tuổi, mái tóc đã bạc phơ và nếp nhăn in hằn trên khóe mắt, nhưng giọng nói của bác vẫn vô cùng hào sảng. Đón chúng tôi trong căn nhà nhỏ ấm cúng, bác cẩn thận mặc chiếc áo lính đã sờn màu, ngực áo lấp lánh những tấm huân chương. Khi được hỏi về những năm tháng tuổi trẻ, ánh mắt bác bỗng sáng lên, dường như những ký ức của một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" lại ùa về trọn vẹn.

An Giang29/04/2026Đoàn xã phú Tân (Đoàn xã phú Tân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT THỜI CỦA BÁC TƯ

​ Chiến tranh đã lùi xa, đất nước đã hòa bình và đang trên đà phát triển, nhưng những ký ức về một thời kỳ gian khổ mà hào hùng vẫn luôn in đậm trong tâm trí của những người từng đi qua bom đạn. Trong một buổi chiều cuối tuần theo chân các anh chị trong chi đoàn, tôi đã có dịp đến thăm bác Tư – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Trường Sơn ác liệt. Câu chuyện của bác đã để lại trong tôi những xúc cảm vô cùng sâu sắc.

​ Bác Tư năm nay đã ngoài 70 tuổi, mái tóc đã bạc phơ và nếp nhăn in hằn trên khóe mắt, nhưng giọng nói của bác vẫn vô cùng hào sảng. Đón chúng tôi trong căn nhà nhỏ ấm cúng, bác cẩn thận mặc chiếc áo lính đã sờn màu, ngực áo lấp lánh những tấm huân chương. Khi được hỏi về những năm tháng tuổi trẻ, ánh mắt bác bỗng sáng lên, dường như những ký ức của một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" lại ùa về trọn vẹn.

​ Bác kể, năm 18 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác cùng biết bao thanh niên trong làng gác lại bút nghiên, từ biệt gia đình để lên đường nhập ngũ. Đơn vị của bác làm nhiệm vụ mở đường và bảo vệ tuyến lửa Trường Sơn – nơi mệnh danh là "túi bom" của kẻ thù. Bác bồi hồi nhớ lại những đêm hành quân dưới mưa rừng tầm tã, những cơn sốt rét rừng hành hạ đến kiệt quệ, và cả những lúc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như sợi chỉ.

​ "Sợ chứ cháu, ai đối diện với đạn bom mà không sợ," bác Tư trầm ngâm, "nhưng cứ nghĩ đến đồng bào miền Nam đang chìm trong khói lửa, nghĩ đến ngày đất nước thống nhất, sự sợ hãi ấy lại nhường chỗ cho lòng quyết tâm. Có những người đồng đội của bác mới hôm qua còn chia nhau nửa củ sắn lùi, hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại nơi rừng lạnh..." Giọng bác nghẹn lại. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má người lính già. Bác không khóc vì những vết thương trên thân thể mình mỗi khi trái gió trở trời, mà khóc vì thương nhớ những người đồng đội đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc.

​ Giờ đây, trở về với cuộc sống đời thường, bác Tư vẫn luôn giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ". Bác tích cực tham gia các phong trào của địa phương, luôn là tấm gương sáng, căn dặn con cháu và những thế hệ thanh niên như chúng tôi phải biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Trở về nhà sau buổi gặp gỡ, hình ảnh người cựu chiến binh già cùng câu chuyện bi tráng của ông cứ đọng lại mãi trong tâm trí tôi. Lịch sử không chỉ nằm trên những trang sách giáo khoa khô khan, mà lịch sử đang hiện hữu ngay trong chính những con người bằng xương bằng thịt như bác Tư. Câu chuyện của bác là một bài học vô giá về lòng yêu nước, về tinh thần kiên cường bất khuất. Là một người trẻ được sống trong nền hòa bình được đánh đổi bằng máu và nước mắt của bao thế hệ cha anh, tôi tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để góp phần xây dựng quê hương, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những "nhân chứng lịch sử" vĩ đại ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MỘT THỜI CỦA BÁC TƯ | Câu chuyện thời hoa lửa