một thời đã qua
Ông:Tô Đình Qui(Quy) , sinh năm 1955, Quê quán thôn Phước Thung , xã Mỹ Phong cũ (nay là xã Bình Dương, tỉnh Gia Lai) là Thương binh, CĐHH, Tù đày Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức của nhiều thế hệ, hình ảnh những người con đã dành tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc vẫn luôn hiện hữu như những ngọn lửa âm thầm mà bền bỉ. Ở một vùng quê yên bình hôm nay, có rất nhiều người như thế – những người từng khoác lên mình màu áo lính, từng đi qua bom đạn, từng sống những năm tháng không biết ngày mai sẽ ra sao. Họ không coi mình là anh hùng, chỉ giản dị nói rằng: “Lúc đất nước cần thì mình đi”. Ngày ấy, khi còn rất trẻ, ông lên đường tham gia kháng chiến. Xa gia đình, xa quê hương, mang theo trong tim một niềm tin duy nhất – đất nước rồi sẽ hòa bình. Những năm tháng chiến đấu là chuỗi ngày gian khổ: hành quân xuyên đêm, thiếu ăn, thiếu ngủ, đối mặt với hiểm nguy cận kề. Có những người đồng đội hôm nay còn ngồi bên nhau, ngày mai đã mãi nằm lại nơi chiến trường. Ông từng kể rằng điều đau nhất không phải đói khát hay gian khổ, mà là chứng kiến đồng đội ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhiều người chưa kịp trở về thăm cha mẹ, chưa kịp xây dựng một mái ấm riêng. Những ký ức ấy theo ông suốt cuộc đời. Rồi ngày hòa bình đến. Trở về quê hương với những vết thương chiến tranh còn hằn trên cơ thể, ông lại bắt đầu một cuộc chiến khác – cuộc chiến với khó khăn của cuộc sống thời hậu chiến. Không có tiếng súng, nhưng có những ngày lao động quên mệt, dựng lại mái nhà, khai hoang đồng ruộng, nuôi dạy con cái nên người. Ông không kể nhiều về chiến công của mình. Với ông, điều đáng tự hào nhất là được nhìn thấy quê hương đổi thay từng ngày: đường làng rộng hơn, trẻ em được đến trường, những cánh đồng xanh trở lại, tiếng cười vang lên nơi từng in dấu chiến tranh. Ở địa phương, ông luôn là người đi đầu trong các phong trào, vận động bà con đoàn kết, giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước. Mỗi dịp gặp mặt thế hệ trẻ, ông thường nhắc: “Các thế hệ đi trước đã đi qua chiến tranh để giữ hòa bình. Các con hôm nay hãy học tập, lao động thật tốt để xây dựng quê hương giàu đẹp hơn.” Câu nói ấy giản dị nhưng chứa đựng cả một đời người. Thời gian trôi đi, mái tóc đã bạc trắng, bước chân không còn nhanh như trước, nhưng ngọn lửa yêu nước, tinh thần cống hiến vẫn chưa bao giờ tắt. Những người có công với cách mạng không chỉ góp phần làm nên lịch sử bằng những năm tháng chiến đấu, mà còn tiếp tục viết nên những trang đẹp của quê hương trong thời bình. Họ là minh chứng rằng lòng yêu nước không chỉ nằm nơi chiến trường, mà còn hiện diện trong từng việc làm bình dị mỗi ngày. Và có lẽ, điều lớn lao nhất mà họ để lại không phải là những tấm huân chương, mà là bài học về sự hy sinh, lòng kiên cường và niềm tin vào tương lai cho các thế hệ mai sau



