Một thời đạn bom
Trận đánh ác liệt nhất mà ông Hồng không thể nào quên là trận đánh giữ ngọn cờ giải phóng trên quê hương. Đêm 26.1.1973- một ngày trước khi ký Hiệp định Paris, anh em du kích tập trung tại Sân Cu (phường Long Thành Bắc, thị xã Hoà Thành hiện nay)
Một thời đạn bom
Ông Lê Văn Hồng, sinh năm 1951, ngụ xã Chà Là, huyện Dương Minh Châu, nguyên Chủ tịch UBND huyện kể, năm 1969, ông tham gia lực lượng du kích xã.
Thời kỳ chiến tranh, ở khu ấp Bình Linh nổi tiếng với nhiều trận đánh. Trong giai đoạn từ năm 1966-1972, anh em du kích xã gài trái gây nổ, cháy, đứt bánh xích gần 60 chiếc xe tăng, xe thiết giáp chở quân. Trên mỗi xe thiết giáp M-113 đều có ít nhất 6 lính Mỹ. Vì vậy, đồng chí nào trong lực lượng du kích xã cũng đạt danh hiệu “Dũng sĩ diệt xe tăng”, “Dũng sĩ diệt Mỹ”. Có đồng chí đạt cả hai danh hiệu này. Năm 1967, lực lượng du kích xã đánh diệt cả tiểu đoàn quân Mỹ tại kho vũ khí của địch ở xã Chà Là. Anh em chiến sĩ cũng hy sinh rất nhiều. Đến nay, nhiều đồng chí chưa tìm thấy hài cốt.
Trận đánh ác liệt nhất mà ông Hồng không thể nào quên là trận đánh giữ ngọn cờ giải phóng trên quê hương. Đêm 26.1.1973- một ngày trước khi ký Hiệp định Paris, anh em du kích tập trung tại Sân Cu (phường Long Thành Bắc, thị xã Hoà Thành hiện nay) may cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam. Ngay sau khi Hiệp định Paris được ký kết, đơn vị của ông đem cờ Mặt trận treo trên 5 ngọn cây cao, mục đích là “để máy bay trực thăng quốc tế chụp hình cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng của mình tung bay, chứng minh cho quốc tế thấy đây là vùng giải phóng”. “Hồi đó, chúng tôi may cờ bằng tay, chảy cả máu tay. Ban đêm mình treo, được một buổi, chiều hôm đó, quân địch leo lên gỡ cờ xuống. Quân địch gỡ xuống, mình treo lên. Cứ nó gỡ, mình lại treo lên”- ông Hồng hồi tưởng.
Thời đó, ngày nào ở Bình Linh cũng xảy ra đánh nhau với địch. Ông Hồng kể tiếp: “Có lần, vừa treo cờ xong, lui vào nhà lầu ông Tây thì địch xuống gỡ cờ. Anh Tư Bốn mang theo cây súng M79, tôi mang cây AR15 để bắn giành cờ ở đây. Trong lúc tôi với anh Tư Bốn nổ súng, không ngờ bọn chúng đưa một tiểu đội lòn ra phía sau, bắn tụi tôi, đạn nổ cách không tới 5 mét. Hên chúng bắn không trúng”.
Theo lời cựu chiến binh này, chính vì địa bàn xã Chà Là quan trọng nên quân địch tập trung đánh phá rất ác liệt. Cứ 15 phút, địch bắn pháo vào địa bàn một trái. Đất ở đây ngập nước, chúng bắn phá liên tục như vậy khiến quần áo của anh em du kích không kịp khô. Thế nên, có lúc anh em phải đánh giặc trong tình trạng… không mặc quần. Điều khiến ông Hồng đau lòng nhất là khi đơn vị du kích vô ấp chiến lược đánh địch không ai bị hy sinh, nhưng khi người dân vô lấy gạo đem về thì lọt vào ổ phục kích hoặc trúng mìn của địch, nhiều người hy sinh.
Mặc dù tình hình chiến sự rất ác liệt, nhưng quân dân Chà Là vẫn kiên cường, quyết tâm bám trụ, góp phần giải phóng quê hương. Năm 1994, huyện Dương Minh Châu và xã Chà Là được tuyên dương anh hùng.



