Một thời giữ biển
Năm 1984, khi những cơn gió mùa Đông Bắc tràn về trên vùng biển miền Trung, ngoài khơi xa vẫn có những người lính ngày đêm canh giữ biển trời Tổ quốc.
Ở một đơn vị hải quân đóng trên đảo tiền tiêu giữa Biển Đông có chiến sĩ trẻ tên Vũ Minh Hải.
Hải quê ở một làng chài ven biển Nam Định. Từ nhỏ anh đã lớn lên cùng tiếng sóng và những chuyến tàu đánh cá của cha.
Ngày nhập ngũ vào hải quân, cha anh chỉ lặng lẽ nói:
“Biển của mình thì mình phải giữ con à.”
Câu nói giản dị ấy theo Hải suốt những năm tháng quân ngũ.
Cuộc sống nơi đảo xa vô cùng gian khổ.
Đảo nhỏ quanh năm:
Nắng gió khắc nghiệt
Thiếu nước ngọt
Thiếu rau xanh
Và cách đất liền hàng trăm hải lý
Những người lính sống trong các căn nhà đơn sơ lợp tôn giữa trùng khơi.
Ban ngày họ:
Quan sát vùng biển
Tuần tra canh gác
Huấn luyện chiến đấu
Ban đêm lại thay nhau trực bên cột mốc chủ quyền.
Có những đêm sóng lớn đánh trắng xóa quanh đảo.
Gió biển rít từng hồi qua những hàng phong ba.
Nhưng ánh đèn gác vẫn không bao giờ tắt.
Hải thường đứng trực rất lâu nhìn về phía đất liền xa thẳm.
Nơi ấy có:
Cha mẹ già
Người em gái nhỏ
Và cô người yêu tên Mai vẫn chờ anh trở về
Mỗi tháng chỉ có một chuyến tàu tiếp tế ra đảo.
Đó là ngày vui nhất của cả đơn vị.
Những người lính háo hức nhận:
Thư nhà
Báo cũ
Vài cân rau xanh
Và những món quà nhỏ từ đất liền
Một lần nhận được thư của Mai, Hải ngồi rất lâu bên mép sóng.
Trong thư cô viết:
“Em vẫn đợi ngày anh trở về… biển quê mình dạo này yên lắm.”
Đọc thư xong, anh khẽ cười.
Giữa biển trời mênh mông, những dòng thư từ đất liền trở thành nguồn động viên lớn lao đối với người lính đảo.
Nhưng cuộc sống nơi đầu sóng chưa bao giờ bình yên hoàn toàn.
Có những ngày biển động dữ dội.
Sóng cao như bức tường trắng xóa đập vào ghềnh đá.
Đảo rung lên trong tiếng gió hú.
Nhiều chiến sĩ say sóng đến kiệt sức nhưng vẫn phải bám vị trí canh gác.
Hải từng nói với đồng đội:
“Mình mệt còn được nghỉ… chứ cột mốc chủ quyền thì không thể bỏ.”
Một đêm cuối năm, trạm radar phát hiện tín hiệu lạ xuất hiện gần vùng biển đảo.
Cả đơn vị lập tức báo động.
Tiếng còi vang lên giữa màn đêm.
Các chiến sĩ nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.
Ngoài khơi, sóng biển đen đặc dưới ánh trăng mờ.
Những con tàu lạ lặng lẽ tiến gần vùng biển chủ quyền.
Không ai nói thành lời…
Nhưng tất cả đều hiểu trách nhiệm của mình.
Hải siết chặt khẩu súng, mắt không rời mặt biển.
Người chỉ huy dõng dạc:
“Dù bất cứ tình huống nào cũng phải giữ vững chủ quyền đảo!”
Tiếng đáp vang lên mạnh mẽ:
“Rõ!”
Đêm ấy, cả đơn vị thức trắng.
Những người lính trẻ đứng giữa gió biển lạnh buốt nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên định.
Cuối cùng, sau nhiều giờ đối mặt căng thẳng, các tàu lạ rời khỏi khu vực.
Biển trở lại yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng sóng vỗ đều quanh đảo.
Một chiến sĩ trẻ thở phào:
“Vậy là qua rồi anh Hải…”
Hải nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên cột mốc rồi khẽ nói:
“Còn lá cờ ấy… mình còn phải thức.”
Những năm tháng nơi đảo xa đã khiến những chàng trai tuổi đôi mươi trưởng thành rất nhanh.
Họ học cách:
Chịu đựng gian khổ
Sống giữa cô đơn
Và đặt Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng
Có những người lính nhiều năm chưa được về nhà.
Có người nhận tin cha mất mà vẫn không thể kịp trở về.
Có người gửi cả tuổi thanh xuân giữa biển trời mặn gió.
Nhưng chưa ai từng hối tiếc.
Bởi với họ:
“Giữ biển là giữ quê hương.”
Năm tháng dần trôi qua.
Ngày Hải hoàn thành nhiệm vụ trở về đất liền, mái tóc anh đã sạm nắng và đôi bàn tay chai sần vì gió biển.
Con tàu cập bến trong buổi chiều đầy nắng.
Mai đứng chờ bên cầu cảng, đôi mắt đỏ hoe.
Hải bước xuống tàu, nhìn thật lâu quê hương yên bình rồi khẽ nói:
“Biển mình vẫn bình yên…”
Nhiều năm sau, người lính năm xưa vẫn thường kể cho con cháu nghe về:
Những đêm gác giữa biển khơi
Những cơn bão dữ ngoài đảo xa
Và một thời tuổi trẻ canh giữ biển trời Tổ quốc
“Một thời giữ biển” không chỉ là câu chuyện của riêng người lính hải quân…
Mà còn là biểu tượng của:
Lòng yêu nước
Tinh thần kiên cường
Và sự hy sinh thầm lặng của những người ngày đêm bảo vệ chủ quyền biển đảo Việt Nam



