Một Thời Hoa Lửa (2)
Câu chuyện là ký ức của một nữ thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ trên tuyến đường tiếp tế trong những năm chiến tranh. Giữa bom đạn khốc liệt, cô và đồng đội vẫn kiên cường giữ vững con đường để những đoàn xe không bao giờ ngừng lại.
Phạm Thị Lan sinh ra trong một gia đình nông dân ở miền núi. Khi chiến tranh lan rộng, cô mới vừa tròn mười tám tuổi. Nghe tin tuyển thanh niên xung phong, Lan viết đơn tình nguyện ngay trong đêm.
Ngày rời nhà, cha cô chỉ lặng lẽ đưa cho con gái một chiếc khăn tay cũ. Ông nói:
“Ở đâu cũng phải sống cho thật mạnh mẽ.”
Lan được phân công làm nhiệm vụ mở đường và dẫn xe trên một tuyến đường rừng quan trọng. Con đường ấy ngày nào cũng bị bom đánh phá. Ban ngày hố bom còn bốc khói, ban đêm họ lại ra san lấp để xe có thể đi qua.
Công việc rất nguy hiểm, nhưng trong đội của Lan luôn tràn đầy tiếng cười. Có người hát, có người kể chuyện quê nhà. Những lúc nghỉ ngơi, Lan thường ngồi trên tảng đá nhìn lên bầu trời đầy sao và nghĩ đến gia đình.
Một đêm mưa lớn, đoàn xe vận tải phải vượt qua một đoạn đường vừa bị bom đánh sập. Nếu không sửa kịp, hàng trăm thùng lương thực và thuốc men sẽ không thể đến được tiền tuyến.
Lan và đồng đội lao vào làm việc trong ánh đèn pin yếu ớt. Đất đá được xúc lên, những thân cây được kéo đến làm cầu tạm. Mưa rừng trút xuống lạnh buốt nhưng không ai dừng lại.
Đến gần sáng, con đường cuối cùng cũng được thông. Khi chiếc xe đầu tiên chạy qua, tất cả mọi người vỡ òa trong niềm vui. Tài xế thò đầu ra cửa sổ, giơ tay chào và hét lớn:
“Cảm ơn các cô! Nhờ các cô mà chúng tôi đi tiếp được!”
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Phạm Thị Lan trở về quê. Cuộc sống trở lại bình yên, nhưng mỗi khi nghe tiếng xe tải chạy qua đường làng, bà lại nhớ đến những đêm mưa rừng năm ấy.
Đối với bà, những tháng năm gian khổ ấy không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là thời tuổi trẻ rực rỡ nhất — một thời hoa lửa mà bà và đồng đội đã cùng nhau bước qua bằng lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày mai


