Một thời Hoa Lửa
Trước khi bình minh của Cách mạng tháng Tám năm 1945 rạng rỡ trên khắp dải đất hình chữ S, dân tộc ta đã trải qua một thời kỳ "nếm mật nằm gai" đầy gian truân nhưng cũng vô cùng oanh liệt. Đó là "một thời hoa lửa" – thời điểm mà mỗi người hoạt động cách mạng là một đóa hoa rực rỡ nảy mầm từ mảnh đất khô cằn của xiềng xích và nô lệ
Một thời Hoa Lửa
Trước khi bình minh của Cách mạng tháng Tám năm 1945 rạng rỡ trên khắp dải đất hình chữ S, dân tộc ta đã trải qua một thời kỳ "nếm mật nằm gai" đầy gian truân nhưng cũng vô cùng oanh liệt. Đó là "một thời hoa lửa" – thời điểm mà mỗi người hoạt động cách mạng là một đóa hoa rực rỡ nảy mầm từ mảnh đất khô cằn của xiềng xích và nô lệ.
Hoạt động cách mạng trước năm 1945 không phải là những trận đánh chính quy dàn hàng ngang trên chiến trường, mà là cuộc đấu trí, đấu lực âm thầm nhưng khốc liệt trong lòng địch. Những người chiến sĩ ấy, phần lớn là những trí thức trẻ yêu nước hay những nông dân áo vải, đã chấp nhận rời bỏ cuộc sống bình yên để dấn thân vào con đường vạn dặm đầy hiểm nguy. Họ sống giữa sự bủa vây của mật thám, của những cuộc lùng sục gắt gao. Có những đêm ròng rã băng rừng dưới cơn mưa ngàn Việt Bắc, hay những buổi họp bí mật trong những căn hầm tối tăm, ẩm thấp ngay giữa lòng thành phố, nơi mà hơi thở của kẻ thù sát bên vách quế.Cái "hoa" của thời kỳ này chính là vẻ đẹp của tình đồng chí và lòng trung kiên. Trong thiếu thốn đủ đường, từ manh áo mỏng giữa mùa đông buốt giá đến bát cháo loãng chia nhau lúc ốm đau, họ vẫn giữ vững nụ cười và niềm tin sắt đá. Những bản truyền đơn, những tờ báo mang tên Giải phóng, Cờ giải phóng được in ấn thủ công trong hang sâu, dưới ánh đèn dầu leo lét, chính là những đốm lửa mồi cho một đám cháy lớn. Mỗi dòng chữ, mỗi lời kêu gọi đều thấm đẫm tâm huyết và cả máu xương của người hoạt động.Nhưng "hỏa" mới thực sự là thử thách khắc nghiệt nhất. Đó là ngọn lửa của ý chí khi đối mặt với nhà tù, với những đòn tra tấn "chết đi sống lại" của thực dân. Trong ngục tù Sơn La, Hỏa Lò hay Buôn Ma Thuột, kẻ thù có thể giam cầm thân xác nhưng không thể khuất phục được linh hồn tự do. Những người chiến sĩ đã biến nhà tù thành trường học cách mạng, biến nỗi đau thể xác thành sức mạnh tinh thần. Họ hiểu rằng, để có được màu hoa đỏ rực của tự do, họ phải đi qua ngọn lửa rực cháy của hy sinh.Chính nhờ những bước chân âm thầm ấy, phong trào Việt Minh đã lan tỏa mạnh mẽ từ chiến khu về đồng bằng. Những người hoạt động cách mạng thời kỳ này đã chuẩn bị "củi đuốc" kỹ lưỡng để khi thời cơ đến, ngọn lửa tổng khởi nghĩa bùng phát, thiêu rụi xiềng xích thực dân phong kiến chỉ trong vòng mười lăm ngày ngắn ngủi.
"Một thời hoa lửa" trước tháng Tám năm 1945 mãi mãi là một tượng đài bất tử về lòng quả cảm. Những người chiến sĩ năm ấy đã sống và cống hiến bằng tất cả bản năng yêu nước thuần khiết nhất, để lại cho hậu thế bài học vô giá về việc chọn lấy gian khổ để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc.



