Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Một Thời Hoa Lửa (5)

Câu chuyện kể lại ký ức của một người lính trẻ trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Giữa bom đạn và mất mát, tình đồng đội, lòng yêu nước và niềm tin vào ngày hòa bình đã giúp họ vượt qua tất cả.

Lai Châu11/03/2026Tòng Thị Vui (Trường mầm non Trung Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi mới tròn hai mươi tuổi, tôi – Nguyễn Văn Hòa – rời quê nhà ở miền Trung để lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, mẹ tôi đứng ở đầu ngõ, tay nắm chặt chiếc khăn nâu đã cũ. Bà không khóc, nhưng đôi mắt đỏ hoe khiến tôi không dám ngoái lại quá lâu.

Những ngày đầu ở chiến trường, tôi mới hiểu thế nào là “một thời hoa lửa”. Ban ngày là tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, ban đêm là những ánh pháo sáng xé toạc màn đêm. Đất rung chuyển vì bom, còn lòng người thì run lên vì nhớ nhà.

Trong đơn vị của tôi có anh Lê Minh Tùng – người bạn thân nhất. Anh hơn tôi ba tuổi, tính tình vui vẻ, lúc nào cũng kể chuyện quê hương để mọi người bớt sợ hãi. Có đêm hành quân xuyên rừng, anh khẽ nói với tôi:

“Ráng sống nghe Hòa. Sau này hòa bình, tao với mày về quê trồng cây, nuôi gà.”

Tôi cười, dù trong lòng không biết ngày đó có thật sự đến hay không.

Một lần, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ giữ một con đường chiến lược. Trận chiến hôm ấy dữ dội đến mức khói súng phủ kín cả khu rừng. Tiếng súng, tiếng gọi nhau, tiếng đất đá vỡ vụn hòa vào nhau thành một âm thanh hỗn loạn.

Khi mọi thứ lắng xuống, tôi nhận ra anh Tùng đã không còn đứng bên cạnh mình nữa.

Tôi tìm thấy anh nằm bên gốc cây, gương mặt vẫn bình yên như đang ngủ. Trong túi áo anh là bức thư chưa kịp gửi về nhà.

Ngày hôm đó, tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là bom đạn – nó còn là những ước mơ còn dang dở.

Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, tôi trở về quê. Con đường làng ngày xưa giờ đã rợp bóng cây. Mẹ tôi đã già, nhưng vẫn nhận ra tôi ngay khi tôi bước vào sân.

Mỗi khi nhớ về quá khứ, tôi vẫn nghe vang lên trong ký ức tiếng cười của anh Tùng và những người đồng đội. Họ mãi mãi ở lại tuổi hai mươi – trong một thời hoa lửa mà tôi không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn