Bài viết

Một thời hoa lửa __st anh hùng Lý Tự Trọng

Đà Nẵng14/05/2026chi đoàn 10/7 (Đoàn trường THPT Thanh Khê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lý Tự Trọng

Câu chuyện thời hoa lửa về Lý Tự Trọng không chỉ là một trang sử bi tráng, mà còn là biểu tượng rực sáng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng đấu tranh gian khổ. Lý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh năm 1914 trong một gia đình yêu nước tại Thái Lan – nơi cha mẹ ông hoạt động cách mạng. Ngay từ khi còn nhỏ, ông đã sớm được giác ngộ lý tưởng và nuôi trong mình khát vọng đấu tranh vì độc lập dân tộc. Giai đoạn 1926–1929, ông được tổ chức đưa sang Trung Quốc học tập và rèn luyện. Tại đây, Lý Tự Trọng không chỉ học văn hóa mà còn được đào tạo về tư tưởng cách mạng, kỹ năng hoạt động bí mật – những hành trang quan trọng cho con đường phía trước. Đến năm 1929, khi mới 15 tuổi, ông trở về Sài Gòn, hoạt động với vai trò liên lạc trong phong trào cách mạng. Tuổi đời còn rất trẻ nhưng ông đã thể hiện sự gan dạ, thông minh và tuyệt đối trung thành với lý tưởng. Bước ngoặt lớn diễn ra vào ngày 9/2/1931. Trong một cuộc mít-tinh của công nhân tại Sài Gòn, thực dân Pháp đàn áp dữ dội. Khi một cán bộ cách mạng bị truy bắt, Lý Tự Trọng đã dũng cảm nổ súng bảo vệ đồng chí, tạo điều kiện cho mọi người rút lui. Ngay sau đó, ông bị bắt. Từ tháng 2/1931 đến 21/11/1931, ông bị giam giữ và tra tấn dã man trong lao tù. Dù phải đối mặt với cực hình, Lý Tự Trọng vẫn không khai báo, không khuất phục. Trước tòa án thực dân năm 1931, ông đã hiên ngang tuyên bố: “Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác.” Câu nói ấy đã vượt qua thời gian, trở thành lý tưởng sống của bao thế hệ thanh niên Việt Nam. Ngày 21/11/1931, khi mới 17 tuổi, Lý Tự Trọng bị xử tử. Ông ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần và lý tưởng thì sống mãi với non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn