“Một Thời Hoa Lửa – Dưới Ánh Đèn Hầm”
Đây là câu chuyện của bà Lê Thị Lan – một nữ thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ mở đường và chăm sóc thương binh trong những năm chiến tranh. Dưới ánh đèn dầu nhỏ trong hầm trú ẩn, bà đã chứng kiến những khoảnh khắc vừa đau thương vừa đầy hy vọng.
Năm 1970, Lê Thị Lan mới mười tám tuổi. Cô rời quê hương miền núi để tham gia đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường và tải thương. Công việc của Lan và đồng đội là san lấp hố bom, dẫn đường cho đoàn xe và chăm sóc những người lính bị thương.
Ban ngày họ làm việc giữa nắng gắt và khói bom. Ban đêm, khi máy bay tạm ngừng, họ lại tranh thủ sửa đường để sáng hôm sau xe có thể đi qua.
Một đêm mưa lớn, một trận bom bất ngờ dội xuống gần nơi đội của Lan đang đóng quân. Đất đá rung chuyển, cả đội phải chạy xuống hầm trú ẩn. Trong ánh sáng leo lét của chiếc đèn dầu, Lan thấy một người lính trẻ bị thương nặng ở chân.
Không có nhiều dụng cụ, Lan cùng một chị trong đội nhanh chóng băng bó cho anh. Người lính nắm chặt tay Lan và nói khẽ:
“Cảm ơn chị… chỉ cần còn sống để về nhà là được.”
Lời nói giản dị ấy khiến Lan nghẹn lại. Ngoài kia bom vẫn nổ xa xa, nhưng trong hầm nhỏ, mọi người cố gắng giữ bình tĩnh và động viên nhau.
Đến gần sáng, mưa ngừng. Con đường phía trước bị bom phá nát, nhưng Lan và đồng đội lại bắt tay vào san lấp. Ai cũng mệt, nhưng không ai bỏ cuộc, bởi họ biết mỗi mét đường được sửa là thêm một cơ hội cho đoàn xe tiếp tế và cho những người lính ở phía trước.
Nhiều năm sau, khi đã trở thành một bà lão tóc bạc, Lê Thị Lan vẫn nhớ rõ ánh đèn dầu nhỏ trong hầm đêm ấy. Bà nói rằng trong những ngày tháng chiến tranh, chính những ánh sáng nhỏ bé ấy đã giúp con người vượt qua nỗi sợ hãi.
Đối với bà, đó là ký ức của một thời hoa lửa — nơi giữa bom đạn vẫn bừng lên lòng dũng cảm và tình người. 🔥🌙


