Cựu chiến binh

Một thời hoa lửa, một đời mang nỗi đau của người tiểu đội trưởng pháo cao xạ năm xưa

Thanh Hóa12/08/2026Xã Bá Thước (Xã Bá Thước)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Một thời hoa lửa, một đời mang nỗi đau của người tiểu đội trưởng pháo cao xạ năm xưa

         Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã ghi dấu biết bao chiến công oanh liệt và sự hy sinh cao cả của những người con ưu tú của đất nước. Họ đã rời xa mái ấm gia đình, gác lại tuổi thanh xuân để bước vào chiến trường với một niềm tin mãnh liệt rằng độc lập, tự do của Tổ quốc là điều thiêng liêng hơn tất cả. Bác Nam là một trong những người lính như thế. Những ký ức của bác không chỉ là câu chuyện về một thời chiến đấu gian khổ mà còn là minh chứng sống động cho tinh thần quả cảm và ý chí kiên cường của thế hệ cha anh.

        Ngày 16 tháng 12 năm 1972, khi vừa bước sang tuổi mười bảy, bác Nam tình nguyện nhập ngũ. Tuổi đời còn rất trẻ nhưng trong tim bác luôn rực cháy lòng yêu nước và khát vọng cống hiến cho Tổ quốc. Sau thời gian huấn luyện, bác được giao nhiệm vụ Tiểu đội trưởng thuộc Đại đội pháo cao xạ 1207, làm nhiệm vụ bảo vệ Sư đoàn 7 trên chiến trường miền Nam. Trọng trách của đơn vị là cơ động theo đội hình chiến đấu, triển khai trận địa pháo để bảo vệ lực lượng chủ lực trước sự đánh phá ác liệt của không quân Mỹ.

       Cuộc sống nơi chiến trường là chuỗi ngày hành quân không ngừng nghỉ. Những người lính phải vượt rừng, băng suối, mang theo những khẩu pháo nặng hàng tấn lên các điểm cao để xây dựng trận địa. Thiếu thốn lương thực, ngủ giữa rừng sâu, đối mặt với bom đạn và cái chết đã trở thành điều quen thuộc đối với những người lính trẻ. Thế nhưng, không ai chùn bước. Tất cả đều đoàn kết, động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ với niềm tin rằng mỗi trận địa được dựng lên sẽ góp phần bảo vệ đồng đội và quê hương.

        Có một lần, khi đơn vị đang cơ động trên đường hành quân, máy bay Mỹ bất ngờ xuất hiện và trút xuống những loạt bom dữ dội nhằm ngăn chặn bước tiến của bộ đội ta. Tiếng động cơ gầm rú xé toạc bầu trời, tiếp đó là những tiếng nổ vang trời làm rung chuyển cả núi rừng. Đất đá tung lên mù mịt, cây cối bị bom cày xới ngổn ngang. Trong hoàn cảnh sinh tử ấy, bác Nam cùng đồng đội vẫn giữ vững đội hình, nhanh chóng lợi dụng địa hình để tránh bom, bình tĩnh chỉ huy nhau vượt qua làn mưa bom bão đạn. Sau trận đánh, dù ai cũng phủ đầy bụi đất và vô cùng mệt mỏi, tất cả đều may mắn còn sống để tiếp tục thực hiện nhiệm vụ. Đó là một trong những khoảnh khắc mà bác Nam luôn khắc ghi, bởi bác hiểu rằng sự sống và cái chết trên chiến trường đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc.

       Thế nhưng, chiến tranh không chỉ có những lần thoát khỏi hiểm nguy mà còn để lại những mất mát không gì bù đắp được. Trong một lần đơn vị hành quân đến khu vực Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai để triển khai trận địa pháo trên một mỏm đồi, sau khi hoàn thành việc đặt pháo, một biến cố đau thương đã xảy ra. Một người đồng đội của bác Nam, mới nhập ngũ chưa đầy ba tháng, trong lúc di chuyển đã không may giẫm phải quả mìn còn sót lại trên chiến trường. Tiếng nổ vang lên bất ngờ giữa núi rừng, cướp đi sinh mạng của người chiến sĩ trẻ khi tuổi đời còn rất xanh. Sự hy sinh ấy khiến cả đơn vị lặng người trong đau xót. Người đồng đội vừa mới ngày nào còn cùng ăn, cùng ở, cùng chia sẻ những gian khổ của cuộc hành quân, giờ đây đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

       Đối với bác Nam, đó là ký ức không bao giờ phai mờ. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc về người đồng đội đã hy sinh ở Trảng Bom, giọng bác vẫn nghẹn lại. Bác luôn nhớ đến nụ cười, tinh thần lạc quan và lòng nhiệt huyết của người chiến sĩ trẻ chưa kịp cống hiến nhiều cho đất nước. Những ký ức về trận bom ác liệt và sự hy sinh của đồng đội đã trở thành dấu ấn không thể xóa nhòa trong cuộc đời người lính.

     Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của bác Nam vẫn còn mãi ca về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh. Họ đã sống, chiến đấu và sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân vì độc lập, tự do của dân tộc. Máu và mồ hôi của những người lính năm xưa đã góp phần viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam. Hôm nay, được sống trong hòa bình, mỗi chúng ta càng thêm biết ơn những người đã không tiếc tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc, đồng thời có trách nhiệm gìn giữ và phát huy những giá trị cao đẹp mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Một thời hoa lửa, một đời mang nỗi đau của người tiểu đội trưởng pháo cao xạ năm xưa | Câu chuyện thời hoa lửa