Cựu chiến binh

MỘT THỜI HOA LỬA, MỘT ĐỜI THẮP SÁNG

Mùa thu năm 1971, xã Liên Nghĩa- Huyện Văn Giang- Tỉnh Hưng Yên xôn xao tiếng trống tòng quân. Chàng thanh niên Lý Bá Giao khi ấy vừa tròn 19 tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Trong huyết quản của người con đất nhãn là dòng máu rực cháy quyết tâm lên đường cứu nước. Tháng 8 năm 1971, bác chính thức khoác lên mình màu áo xanh của Bộ đội Cụ Hồ, để lại sau lưng rặng nhãn lồng và bóng hình quê mẹ, tiến về phương Nam.

Thái Nguyên06/05/2026Dương Văn Quân (Chi đoàn Đoàn thanh niên Xí nghiệp lưới điện Cao thế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm 1971, xã Liên Nghĩa- Huyện Văn Giang- Tỉnh Hưng Yên xôn xao tiếng trống tòng quân. Chàng thanh niên Lý Bá Giao khi ấy vừa tròn 19 tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Trong huyết quản của người con đất nhãn là dòng máu rực cháy quyết tâm lên đường cứu nước. Tháng 8 năm 1971, bác chính thức khoác lên mình màu áo xanh của Bộ đội Cụ Hồ, để lại sau lưng rặng nhãn lồng và bóng hình quê mẹ, tiến về phương Nam.

Bác nhập ngũ thuộc Đại đội 10, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 18, Sư đoàn 325 – Sư đoàn "Thép" nổi danh. Sau thời gian huấn luyện gắt gao, đơn vị của bác nhận lệnh hành quân vào chiến trường Quảng Trị. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.

Nếu ai hỏi về một địa danh ám ảnh và oai hùng nhất, có lẽ bác Lý Bá Giao sẽ không bao giờ quên mùa hè đỏ lửa năm 1972. Khi ấy, đơn vị bác nhận lệnh tiến vào bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Ký ức của bác dội về hình ảnh dòng sông Thạch Hãn cuồn cuộn, đó không chỉ là dòng sông địa lý, mà là dòng sông của sự sống và cái chết. Đêm đêm, bác cùng đồng đội vượt sông dưới làn mưa đạn vạch đường của địch. Nước sông lạnh lẽo nhưng lòng người thì rực lửa. Có những lần bơi giữa dòng, pháo địch nổ sát bên, sóng đánh vỗ mặt, bác chỉ kịp thấy bóng đồng đội vừa mới kề vai sát cánh đã tan vào sóng nước. Sang đến bờ, thử thách lại càng kinh hoàng hơn. Bác cùng đồng đội bám trụ trên những cồn cát nắng cháy da thịt. Cái nắng miền Trung tháng 6 như rang người, cát nóng bỏng lọt vào kẽ chân, kẽ tay, hòa cùng mùi thuốc súng khét lẹt. Nguồn nước sạch trở thành một điều xa xỉ. Trong những cơn khát cháy cổ giữa trận đánh, bác và anh em phải tìm đến những hố bom còn đọng lại nước mưa. Thứ nước đục ngầu, lẫn lộn bùn đất và cả mùi thuốc súng, nhưng đó lại là "nguồn sống" giúp các chiến sĩ Đại đội 10 trụ vững để cầm súng.

Đau thương nhất là khi phải chứng kiến đồng đội hy sinh ngay trước mắt. Có người anh em vừa mới chia nhau nửa miếng lương khô, vài phút sau đã nằm lại trong chiến hào. Trong hơi thở yếu ớt cuối cùng, những bàn tay run rẩy nắm chặt lấy tay bác, lời dặn dò nghẹn ngào: "Giao ơi... nếu tao có nằm lại... đừng bỏ tao một mình ở đây nhé... đưa tao về với mẹ...". Những lời trăng trối ấy như nhát dao đâm vào tim, nhưng cũng là động lực thép để bác cầm chắc tay súng, chiến đấu thay cả phần của người đã khuất.

Với tinh thần quả cảm đó, ngày 6/12/1972, giữa tiếng đại bác gầm vang, bác Lý Bá Giao vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Lời thề Đảng viên vang lên dưới hầm sâu đã gắn chặt cuộc đời bác với lý tưởng cách mạng. Cuối năm đó, bác vinh dự nhận danh hiệu Chiến sĩ thi đua và nhiều Bằng khen trong chiến đấu.

Hòa bình lập lại, người lính Lý Bá Giao mang theo những vết sẹo của chiến tranh và tinh thần của người chiến sĩ bảo vệ Thành cổ về xây dựng quê hương. Tháng 4/1977, bác chuyển ngành về công tác tại Nhà máy điện Thái Nguyên nay là Công ty Điện lực Thái Nguyên – một mặt trận mới không có tiếng súng nhưng cũng đầy rẫy gian nan. Dù ở bất cứ vai trò nào, bác cũng làm việc bằng kỷ luật của một quân nhân luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Làm công tác bảo vệ trong ngành điện không hề đơn giản, đó là giữ gìn sự an toàn cho dòng huyết mạch của tỉnh nhà. Bác luôn tâm niệm: "Ngày xưa mình giữ Thành cổ để bảo vệ Tổ quốc, ngày nay mình giữ từng trạm biến áp, từng km đường dây để thắp sáng niềm vui cho nhân dân". Sự tận tụy ấy đã giúp bác nhận được Kỷ niệm chương vì sự nghiệp phát triển Điện lực Việt Nam và Kỷ niệm chương vì sự nghiệp phát triển Công nghiệp Việt Nam. Sau hơn 35 năm cống hiến thầm lặng, bác chính thức nghỉ chế độ vào tháng 2/2012 trong sự kính trọng của đồng nghiệp. Hạnh phúc và tự hào hơn cả, ngọn lửa nhiệt huyết của bác đã truyền lại trọn vẹn cho thế hệ mai sau. Cả 3 người con của bác hiện đều đang tiếp bước cha, công tác trong ngành Điện lực. Đây chính là minh chứng sống động nhất cho sự tiếp nối lý tưởng: cha giữ gìn độc lập, con cháu giữ gìn dòng điện thắp sáng tương lai. Gia đình bác đã trở thành một "gia đình ngành Điện" mẫu mực, cống hiến bền bỉ cho sự phát triển của quê hương Thái Nguyên.

Hiện nay, tại tổ 25, phường Quan Triều, Tỉnh Thái Nguyên, người chiến sĩ năm xưa Lý Bá Giao đang sống những ngày tháng bình yên bên gia đình. Trên ngực áo bác là bộ sưu tập những kỷ vật thiêng liêng: Huân chương chiến sĩ giải phóng, Huy chương kháng chiến hạng Nhì, và đặc biệt là bộ ba Kỷ niệm chương bảo vệ Thành cổ Quảng Trị.

Đặc biệt, tấm Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng chói lọi là minh chứng cho sự kiên trung suốt nửa thế kỷ. Bác Giao vẫn luôn kể cho con cháu nghe về những hố bom, về dòng sông Thạch Hãn và về những người đồng đội đã nằm lại, như một cách để giữ cho ngọn lửa "Hoa lửa" không bao giờ tắt.

"Gửi lại tuổi xuân bên dòng Thạch Hãn
Vượt sóng dữ, chân đạp cát cháy da
Nước hố bom thay dòng suối quê nhà
Lời đồng đội: 'Đừng bỏ nhau phía trước...'

Rời tay súng, bác về xây đất nước
Ngành Điện lực, Thái Nguyên thấm mồ hôi
Giữ dòng điện sáng mãi tận chân trời
Tấm áo thợ mang hồn người chiến sĩ.

Nửa thế kỷ sắt son cùng Đảng quý
Huy hiệu hồng rạng rỡ tuổi bảy mươi
Thành cổ xưa, nay rộn rã tiếng cười
Giữ trọn lòng son rạng rỡ tuổi đời tươi."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn