Một thời hoa lửa – Người mẹ chờ con
Một thời hoa lửa – Người mẹ chờ con
Nội tôi, người phụ nữ dung cảm. Khi chiến tranh đã lấy đi bao nhiêu xương máu của toàn quân và dân, khi lòng người lúc nào cũng sống trong lo sợ của nỗi mất mát và không biết tương lai về sau như thế nào. Người phụ nữa ấy đã kiên cường cho con mình tham gia chiến đấu.
Chiến tranh đến khi các con của Nội còn rất trẻ. Một người lên đường nhập ngũ, người còn lại tham gia lực lượng dân quân địa phương. Căn nhà nhỏ từ đó chỉ còn ông bà lặng lẽ chờ đợi.
Mỗi ngày, ông bà vừa làm ruộng vừa ngóng tin từ chiến trường. Mỗi lá thư gửi về đều được đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Có những tháng không nhận được tin tức, lòng ông bà thấp thỏm không yên nhưng vẫn tin con mình sẽ trở về.
Chiến tranh không chỉ lấy đi sinh mạng của nhiều người mà còn khiến biết bao gia đình chịu cảnh chia ly. Tôi đã được xem và chứng kiến trên tivi những người mẹ khóc lặng trước giấy báo tử, những người vợ ôm con đứng đợi trong vô vọng. Nỗi đau ấy không thể diễn tả bằng lời. Bà nội cũng vậy, lúc nào bà cũng nhớ mong các con.
Ngày đất nước thống nhất, bà đón đứa con còn sống trở về trong niềm hạnh phúc xen lẫn nỗi nhớ người đã mãi nằm lại nơi chiến trường. Đối với tôi, "một thời hoa lửa" là ký ức của sự hy sinh, lòng kiên cường và tình yêu thương không gì có thể dập tắt.



