Một thời hoa lửa Nụ cười của người thương binh Nguyễn Thị Lân
Một thời hoa lửa Nụ cười của người thương binh Nguyễn Thị Lân

Bánh kem kỉ niệm 6 năm thành lập CLB Dưỡng sinh An Phú, nơi sống của bà Nguyễn Thị Lân
Có những con người bước ra từ chiến tranh không ồn ào kể công, không phô trương quá khứ, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi, cả một thời lịch sử đã hiện về – dữ dội mà đẹp đẽ, đau thương mà kiêu hãnh. Đó là thời của hoa và lửa, của lý tưởng và hy sinh, nơi tuổi trẻ được thử thách trong khắc nghiệt để nở rộ thành những phẩm chất cao quý nhất của con người Việt Nam. Bà Nguyễn Thị Lân – người thương binh đang sống tại Long Thủy, phường Bình Kiến – là một trong những bông hoa như thế, đã nở trọn vẹn giữa bom đạn chiến tranh và tiếp tục tỏa hương bền bỉ trong đời sống hòa bình hôm nay.
Tháng 1 năm 1968, khi tuổi đời còn rất trẻ, bà Nguyễn Thị Lân đã tham gia làm cơ sở cách mạng tại thôn Ngọc Phong, xã Hòa Kiến, thị xã Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên. Công việc thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm: liên lạc, che giấu cán bộ, nắm tình hình địch, bảo vệ cơ sở cách mạng. Giữa vòng vây, truy quét gắt gao của kẻ thù, mỗi ngày trôi qua đều là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng bà vẫn kiên cường bám trụ, giữ trọn niềm tin vào cách mạng.
Tháng 4 năm 1972, trong một lần hoạt động, bà bị địch bắt. Suốt 7 tháng bị giam giữ, tra khảo tại đất liền, kẻ thù tìm mọi cách uy hiếp tinh thần, hòng khai thác thông tin. Nhưng trước những đòn roi và áp lực tàn khốc, người nữ cơ sở ấy vẫn một lòng son sắt, quyết không phản bội đồng đội, không khuất phục trước bạo lực.
Đến tháng 11 năm 1972, bà bị địch đưa ra nhà tù Côn Đảo – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Ở đó, giữa chốn lao tù khắc nghiệt, giữa bệnh tật, đói rét và đòn tra tấn, bà Nguyễn Thị Lân cùng bao chiến sĩ cách mạng khác vẫn giữ vững khí tiết, nuôi dưỡng ý chí sống và niềm tin tất thắng vào ngày đất nước được giải phóng.
Tháng 3 năm 1975, bà được trao trả. Trở về từ lao tù, mang trên mình những vết thương cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng bà không nghỉ ngơi. Bà tiếp tục công tác ở cơ sở cho đến ngày quê hương hoàn toàn giải phóng, góp phần vào mùa xuân đại thắng của dân tộc.
Với những cống hiến và hy sinh to lớn ấy, Nhà nước đã tặng thưởng Huân chương Kháng chiến hạng Ba, ghi nhận công lao của bà đối với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Bà được công nhận là thương binh hạng 4/4 – một minh chứng cho những mất mát mà chiến tranh đã để lại trên thân thể người nữ chiến sĩ năm xưa.
Những năm tháng tù đày nơi lao tù khắc nghiệt đã để lại cho bà những hậu quả nặng nề kéo dài đến tận hôm nay. Bom đạn không còn, song di chứng của chiến tranh vẫn âm thầm hiện hữu trong từng cơn đau. Hiện nay, bà Nguyễn Thị Lân phải thường xuyên chống chọi với đau đầu mãn tính, viêm xoang kéo dài, huyết áp không ổn định cùng nhiều biểu hiện suy giảm sức khỏe khác – hệ quả của những năm tháng bị giam cầm trong điều kiện thiếu thốn, ẩm thấp, đói rét và căng thẳng tinh thần triền miên. Mỗi cơn đau tái phát là một lần quá khứ trở về, nhắc nhở rằng có những vết thương chiến tranh không nhìn thấy bằng mắt thường nhưng vẫn day dứt, dai dẳng suốt cả cuộc đời. Dẫu vậy, vượt lên trên bệnh tật và tuổi tác, bà vẫn giữ tinh thần lạc quan, kiên cường – phẩm chất đã được tôi luyện từ chính một thời hoa lửa không thể nào quên.
Không chỉ dừng lại ở quá khứ hào hùng, trong cuộc sống đời thường hôm nay, bà Nguyễn Thị Lân vẫn tiếp tục tỏa sáng bằng những việc làm bình dị mà ý nghĩa. Hiện nay, bà tham gia tích cực trong Hội Cựu chiến binh tại địa phương, luôn gương mẫu, trách nhiệm trong các phong trào, hoạt động tri ân và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Bà còn là người phát động phong trào văn nghệ dành cho chị em phụ nữ cao tuổi tại nơi sinh sống, góp phần làm phong phú đời sống tinh thần, gắn kết tình làng nghĩa xóm, lan tỏa niềm vui và sự lạc quan sau những năm tháng gian khó.

Tham gia phong trào chạy bộ nhân gày sức khỏe toàn dân (vị trí đầu từ trái sang)

Tham gia diễn văn nghệ trong CLB Dưỡng sinh (đứng hàng đầu, vị trí thứ 2 từ trái sang)
Trong gia đình, bà là người phụ nữ mẫu mực, giàu đức hy sinh, luôn giữ gìn nếp sống nghĩa tình, yêu thương, chăm lo cho con cháu, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho các thế hệ. Hình ảnh người nữ thương binh năm xưa kiên cường trong khói lửa, hôm nay lại hiện lên giản dị, ấm áp giữa đời thường, như một minh chứng sinh động cho vẻ đẹp bền bỉ của người phụ nữ Việt Nam.

Cuộc hội ngộ của những người tù Côn Đảo (người đứng mặc áo vàng)
Cuộc đời và một thời hoa lửa của bà Nguyễn Thị Lân không chỉ là ký ức riêng của một con người, mà là lời nhắc nhở lặng lẽ nhưng sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay. Hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu xương và những năm tháng chịu đựng tột cùng của biết bao thế hệ đi trước. Vì vậy, sống trong hòa bình càng cần biết trân trọng quá khứ, biết cúi đầu trước những hy sinh thầm lặng để sống có trách nhiệm hơn với hiện tại.
Thông điệp mà cuộc đời bà gửi lại cho thế hệ trẻ chính là: hãy giữ gìn lý tưởng sống đẹp, nuôi dưỡng lòng yêu nước từ những việc làm nhỏ nhất, không thờ ơ trước cộng đồng, không vô cảm trước khó khăn của người khác. Lòng dũng cảm hôm nay không còn được đo bằng bom đạn, mà được thể hiện bằng sự trung thực, ý chí vượt khó, tinh thần cống hiến và khát vọng dựng xây quê hương, đất nước.

Tham gia Đại hội Cựu chiến binh (vị trí thứ 7 từ trái sang)
Khi biết sống xứng đáng với những gì cha anh đã hy sinh, thế hệ trẻ không chỉ tiếp nối truyền thống, mà còn làm cho “một thời hoa lửa” ấy tiếp tục tỏa sáng – không còn trong khói lửa chiến tranh, mà trong ánh sáng của nhân ái, trách nhiệm và niềm tin vào tương lai.



