Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

MỘT THỜI HOA LỬA Ở THÈN SIN

MỘT THỜI HOA LỬA Ở THÈN SIN

Lai Châu30/01/2026Trần Hữu Quang (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Sin Suối Hồ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Xuân Nhiêm, nguyên Chính trị viên của đơn vị từng đóng quân trên địa bàn xã Thèn Sin cũ. Đã hơn bốn mươi năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng đầu thập niên 1980, ký ức về một thời hoa lửa, gian khó mà nghĩa tình nơi mảnh đất này vẫn còn vẹn nguyên, như mới hôm qua.

XUÂN NHIÊM.jpg

Những năm ấy, Thèn Sin là vùng đất xa xôi, heo hút. Đường đi chủ yếu là lối mòn, núi cao trập trùng, mưa rừng kéo dài, sương mù bao phủ quanh năm. Đơn vị chúng tôi được giao nhiệm vụ đứng chân tại đây trong điều kiện vô cùng thiếu thốn: lương thực khan hiếm, thuốc men hạn chế, doanh trại dựng tạm bằng tre nứa, mái lợp cỏ gianh, gió lùa bốn phía. Mỗi bữa ăn của bộ đội chủ yếu là ngô, sắn, có khi chỉ là nắm cơm độn, ăn để lấy sức mà bám trụ.

Khó khăn là vậy, nhưng điều khiến tôi không bao giờ quên chính là tình quân dân thắm thiết giữa bộ đội với bà con các bản. Trong đó, hình ảnh ông Sùng A Chô, người bản Sin Câu, là một kỷ niệm sâu sắc, không thể phai mờ.

Ông Chô khi ấy là người có uy tín trong bản, cuộc sống cũng chẳng khá giả gì, nhưng luôn sẵn lòng giúp đỡ bộ đội. Ông nhường cho đơn vị từng gùi ngô, củ sắn, chia sẻ từng bát gạo quý giá trong nhà. Những ngày mưa rét, thấy bộ đội thiếu áo ấm, ông vận động bà con góp chăn, góp tấm vải thô để anh em chống chọi với cái lạnh vùng cao. Có những hôm, ông lặng lẽ mang nắm cơm, bầu nước đến tận lán, chỉ nói giản dị: “Bộ đội giữ bản, giữ nước, dân bản phải giúp”.

Chúng tôi cùng ăn, cùng ở, cùng làm với nhân dân. Ban ngày giúp dân phát nương, sửa nhà, khai mương dẫn nước; ban đêm thay phiên nhau canh gác, giữ bình yên cho bản làng. Trong gian khổ, tình đồng chí, đồng đội thêm bền chặt; trong thiếu thốn, tình quân dân lại càng sâu nặng.

Những năm tháng ấy là thời hoa lửa đúng nghĩa – hoa của ý chí, của niềm tin, nở lên giữa gian nan, thử thách. Không có súng nổ liên hồi, không có những trận đánh lớn, nhưng đó là cuộc chiến bền bỉ với đói rét, bệnh tật, với sự cô lập và hiểm trở của núi rừng. Và chúng tôi đã vượt qua bằng tinh thần kỷ luật, bằng tình người ấm áp nơi Thèn Sin.

Hôm nay, trở lại mảnh đất xưa, Thèn Sin đã đổi thay nhiều. Đường sá mở mang, bản làng khang trang, cuộc sống người dân ngày một ấm no. Mỗi lần nhớ về ông Sùng A Chô, về bà con bản Sin Câu năm ấy, trong tôi luôn dâng lên niềm xúc động và biết ơn sâu sắc.

Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng ký ức về một thời hoa lửa ở Thèn Sin, về nghĩa tình quân dân son sắt, sẽ mãi là phần không thể tách rời trong cuộc đời người lính như tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn