Bài viết

Một thời hoa lửa tkh _ Huỳnh Thúc Kháng ngọn lửa không bao giờ tắt

Đà Nẵng06/06/2026Hồng Ngọc (Đoàn trường trung học phổ thông Thanh Khê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HUỲNH THÚC KHÁNG – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người không cầm gươm ra trận nhưng vẫn trở thành biểu tượng lớn lao của lòng yêu nước. Huỳnh Thúc Kháng chính là một con người như thế. Cuộc đời ông là câu chuyện về ý chí kiên cường, lòng trung thực và tinh thần phụng sự đất nước đến hơi thở cuối cùng. Giữa những năm tháng “thời hoa lửa”, ông đã sống như một ngọn đuốc soi đường cho dân tộc.

Huỳnh Thúc Kháng sinh năm 1876 tại Quảng Nam trong một gia đình nhà nho nghèo nhưng giàu truyền thống hiếu học. Từ nhỏ, ông nổi tiếng thông minh, chăm chỉ và sớm nuôi trong mình tình yêu quê hương đất nước. Năm 1904, ông đỗ Tiến sĩ – một thành tích vô cùng đáng tự hào thời bấy giờ. Thế nhưng thay vì chọn cuộc sống an nhàn nơi quan trường, ông lại quyết định dấn thân vào con đường cứu nước đầy gian nan.

Khi thực dân Pháp ngày càng áp bức nhân dân, Huỳnh Thúc Kháng cùng các chí sĩ yêu nước như Phan Châu Trinh và Trần Quý Cáp phát động phong trào Duy Tân. Phong trào kêu gọi mở mang dân trí, phát triển kinh tế và đánh thức tinh thần tự cường của người Việt Nam. Đó là một tư tưởng tiến bộ và đầy khát vọng trong bối cảnh đất nước chìm trong bóng tối nô lệ.

Năm 1908, phong trào chống sưu thuế bùng nổ ở Trung Kỳ. Thực dân Pháp thẳng tay đàn áp những người yêu nước.

Nhà tù Côn Đảo thời Pháp thuộc

Huỳnh Thúc Kháng bị bắt và bị kết án khổ sai, đày ra Côn Đảo suốt mười ba năm trời. Nhà tù khắc nghiệt với xiềng xích, roi vọt và đói rét không thể làm lung lay ý chí của người chiến sĩ ấy. Trái lại, trong lao tù, ông vẫn giữ vững tinh thần lạc quan và niềm tin vào tương lai dân tộc.

Sau khi được trả tự do, Huỳnh Thúc Kháng tiếp tục hoạt động vì đất nước. Ông dùng ngòi bút làm vũ khí đấu tranh, sáng lập báo Tiếng Dân để lên tiếng bảo vệ quyền lợi nhân dân và khơi dậy tinh thần yêu nước. Những bài viết của ông giản dị nhưng sâu sắc, mạnh mẽ tố cáo sự bất công của thực dân phong kiến. Ông tin rằng muốn cứu nước thì trước hết phải thức tỉnh lòng dân.

Điều khiến nhiều người kính trọng Huỳnh Thúc Kháng không chỉ là tài năng mà còn là nhân cách cao đẹp. Ông sống thanh bạch, ngay thẳng và luôn đặt lợi ích dân tộc lên trên hết.

Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, Hồ Chí Minh đã mời ông tham gia Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Có lúc Bác Hồ sang Pháp đàm phán, Huỳnh Thúc Kháng được giao quyền Chủ tịch nước. Điều đó cho thấy sự tin tưởng lớn lao của đất nước dành cho ông.

Dù tuổi cao sức yếu, ông vẫn hết lòng vì Tổ quốc cho đến những ngày cuối đời. Trước khi mất năm 1947, Huỳnh Thúc Kháng để lại lời nhắn nổi tiếng: “Giàu sang không thể quyến rũ, nghèo khó không thể chuyển lay, uy vũ không thể khuất phục.” Đó không chỉ là lời dặn của riêng ông mà còn là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay.

Câu chuyện về Huỳnh Thúc Kháng giúp em hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện trên chiến trường mà còn ở sự kiên trì, trung thực và tinh thần cống hiến bền bỉ. Trong thời đại hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, thế hệ trẻ chúng em cần học tập chăm chỉ, sống có trách nhiệm và không ngừng cố gắng để xứng đáng với những người đi trước.

Huỳnh Thúc Kháng đã ra đi, nhưng ngọn lửa yêu nước và tinh thần bất khuất của ông vẫn còn sống mãi trong trái tim dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn