Bài viết

một thời khói lửa

Gia Lai02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện của bác Đặng Thị Xuân Hồng – Sinh năm 1945, thương binh, hiện sinh sống tại xã Bình Dương

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng tuổi trẻ, bác Đặng Thị Xuân Hồng vẫn nhớ như in từng khuôn mặt đồng đội, từng con đường hành quân và từng đêm dài giữa khói lửa. Đối với bác, đó là quãng đời không thể nào quên – quãng đời đã dạy bác thế nào là lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần đoàn kết.

Sinh năm 1945 tại quê hương , bác lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều biến động. Tuổi thơ của bác không có những ngày tháng bình yên như bao thế hệ hôm nay. Những lần theo cha mẹ đi sơ tán, những cánh đồng bị bom cày xới và những cuộc chia tay người thân lên đường làm nhiệm vụ đã trở thành ký ức sâu đậm trong tâm trí cô gái trẻ.

Khi trưởng thành, bác tình nguyện tham gia lực lượng phục vụ kháng chiến. Công việc của bác chủ yếu là vận chuyển lương thực, thuốc men, tài liệu và hỗ trợ chăm sóc thương binh. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, mỗi nhiệm vụ đều phải đối mặt với hiểm nguy vì bom đạn có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Có lần, trong lúc cùng đồng đội đưa nhu yếu phẩm đến một đơn vị đang làm nhiệm vụ, khu vực đó bất ngờ bị oanh tạc. Bác bị thương do sức ép và mảnh đạn. Sau khi được đồng đội đưa đi điều trị, bác dần bình phục nhưng vết thương đã để lại di chứng lâu dài. Nhà nước sau này công nhận bác là thương binh, ghi nhận những đóng góp của bác trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Bác luôn nói rằng điều quý giá nhất trong những năm tháng chiến tranh là tình người. Giữa gian khó, mọi người luôn biết nhường nhau từng phần cơm, từng ngụm nước và động viên nhau vượt qua mọi thử thách. Chính sự sẻ chia ấy đã giúp những người trẻ năm ấy thêm vững tin vào ngày đất nước thống nhất.

Ngày trở về quê hương Bình Dương sau hòa bình, bác bắt đầu cuộc sống mới với nhiều khó khăn. Mang trên mình thương tật, bác vẫn cần cù lao động, chăm lo gia đình và nuôi dạy các con trưởng thành. Bác luôn quan niệm rằng người có công với cách mạng không chỉ cống hiến trong chiến tranh mà còn phải tiếp tục sống gương mẫu, góp sức xây dựng quê hương trong thời bình.

Ở tuổi ngoài tám mươi, bác Đặng Thị Xuân Hồng vẫn giữ nụ cười hiền hậu và lối sống giản dị. Bác thường tham gia các buổi gặp mặt truyền thống, giao lưu với đoàn viên, thanh niên để kể lại những ký ức của một thời khói lửa. Mỗi câu chuyện của bác đều gửi gắm niềm mong mỏi rằng thế hệ trẻ sẽ luôn biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn