Bài viết

một thời tuổi trẻ

Gia Lai02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện của bác Đỗ Văn Trạng – Sinh năm 1954, thương binh, hiện sinh sống tại xã Bình Dương

Có những ký ức theo con người đi suốt cả cuộc đời. Đối với bác Đỗ Văn Trạng, đó là những năm tháng khoác trên mình màu áo lính, sống giữa tình đồng đội và những ngày tháng gian khổ nơi chiến trường. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng những bài học về lòng yêu nước và tinh thần cống hiến vẫn luôn được bác gìn giữ như một phần không thể thiếu của cuộc sống.

Sinh năm 1954 tại quê hương, bác lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn. Tuổi thơ của bác gắn liền với công việc đồng áng và những lần chứng kiến quê hương chịu ảnh hưởng của chiến tranh. Những câu chuyện về các anh, các chú lên đường bảo vệ Tổ quốc đã nuôi dưỡng trong bác ước mơ được góp sức mình khi đất nước cần.

Đến tuổi thanh niên, bác tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công về đơn vị làm nhiệm vụ tại chiến trường. Cuộc sống của người lính không chỉ là những cuộc hành quân dài ngày mà còn là sự kiên trì vượt qua thiếu thốn, gian khổ. Có những đêm phải ngủ giữa rừng, những ngày chỉ có ít lương thực nhưng ai cũng động viên nhau giữ vững tinh thần để hoàn thành nhiệm vụ.

Điều khiến bác nhớ nhất không phải là những gian nan, mà là tình cảm của đồng đội. Trong chiến tranh, mọi người luôn coi nhau như anh em ruột thịt. Khi một người gặp khó khăn, tất cả cùng chia sẻ. Chính tình đồng chí ấy đã trở thành nguồn động lực giúp những người lính trẻ vượt qua những thời khắc cam go nhất.

Trong một lần thực hiện nhiệm vụ, đơn vị của bác gặp phải trận đánh quyết liệt. Giữa làn bom đạn, bác bị thương. Đồng đội nhanh chóng đưa bác ra khỏi khu vực chiến sự để điều trị. Sau thời gian chữa trị, bác hồi phục nhưng mang trên mình thương tật suốt đời. Vết thương ấy trở thành dấu ấn của một thời tuổi trẻ đã cống hiến vì độc lập, tự do của dân tộc.

Sau ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều thiếu thốn, việc lao động đối với một người thương binh không hề dễ dàng. Thế nhưng, với ý chí của người lính, bác luôn nỗ lực vượt qua mọi khó khăn, chăm lo phát triển kinh tế gia đình và nuôi dạy con cháu nên người.

Những năm tháng sau này, bác tích cực tham gia các hoạt động của địa phương, luôn sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm sống và giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ. Với bác, niềm vui lớn nhất là được nhìn thấy quê hương ngày càng đổi mới, người dân có cuộc sống ổn định và lớp trẻ được học tập trong điều kiện tốt hơn rất nhiều so với thế hệ của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn