Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

MỘT THỜI TUỔI TRẺ TRÊN TUYẾN LỬA - ông Bùi Kiên Định

Phú Thọ25/12/2025Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Bùi Kiên Định - một thanh niên xung phong của xã Vân Bán. Ngày lên đường, tôi vừa tròn mười tám tuổi. Khi ấy, trong tim chúng tôi chỉ có một suy nghĩ rất giản dị: đất nước còn chiến tranh thì tuổi trẻ không thể đứng yên. Chúng tôi tạm biệt gia đình, khoác ba lô lên vai, theo tiếng gọi của Tổ quốc, đi về những nơi ác liệt nhất.

Công việc của thanh niên xung phong không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng hiểm nguy thì chẳng kém gì ngoài mặt trận. Chúng tôi mở đường, san lấp hố bom, tải đạn, tải lương, đưa thương binh ra khỏi tuyến lửa. Ban ngày, máy bay địch gầm rú trên đầu, ban đêm chúng tôi tranh thủ làm việc dưới ánh đèn dầu leo lét, có khi chỉ kịp nghỉ lưng vài giờ rồi lại tiếp tục. Tôi còn nhớ những con đường bị bom đánh tan hoang, vừa thông xe xong lại bị đánh tiếp. Có những đoạn, chúng tôi phải dùng tay không bới đất, kéo đá, từng mét đường được giữ thông bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của đồng đội. Nhiều người đã nằm lại nơi rừng sâu, khe suối, tên tuổi gửi lại cùng đất đá Trường Sơn mà không kịp nhắn về quê nhà.

Những ngày gian khổ nhất cũng là lúc tình đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Một nắm cơm vắt được chia đôi, một bi đông nước chuyền tay nhau giữa trưa nắng. Có đêm mưa rừng tầm tã, cả tiểu đội co ro bên nhau trong hầm trú ẩn, nghe tiếng bom nổ vọng lại từ xa mà vẫn động viên nhau: “Ráng lên, đường còn thông là bộ đội còn ra tiền tuyến.” Giữa chiến trường khốc liệt, chúng tôi vẫn giữ được tinh thần lạc quan của tuổi trẻ. Có người mang theo cây đàn măng-đô-lin cũ, có người đọc thơ, kể chuyện quê hương Vân Bán để vơi đi nỗi nhớ nhà. Chính những phút giây ấy đã tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi đứng vững, không chùn bước trước bom đạn kẻ thù. Ngày đất nước thống nhất, chúng tôi được lệnh trở về. Bước chân rời tuyến lửa, trong lòng ai cũng bồi hồi khó tả. Trở lại quê hương Vân Bán, nhiều người trong chúng tôi mang theo thương tật, có người mất đi một phần tuổi xuân, nhưng tất cả đều chung niềm tự hào vì đã góp phần nhỏ bé vào thắng lợi chung của dân tộc.

Giờ đây, khi tóc đã bạc, mỗi lần nhìn thấy con đường quê phẳng phiu, tiếng trẻ thơ nô đùa dưới mái trường yên bình, tôi lại nhớ về những năm tháng thanh niên xung phong đầy gian khổ nhưng vô cùng đáng nhớ. Đó là quãng đời mà tôi và bao đồng đội đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc, cho quê hương Vân Bán thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn