Cựu chiến binh

Một trận đánh ác liệt và ký ức không thể nào quên của người lính quân nhu

Thanh Hóa21/08/2026Phường Hàm Rồng (Phường Hàm Rồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của bác cựu chiến binh Hoàng Văn Chếnh, sinh năm 1955, nhập ngũ năm 1973, xuất ngũ năm 1981, những năm tháng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước là quãng thời gian không thể nào quên. Khi ấy, bác mang quân hàm Chuẩn úy, làm nhiệm vụ Quân nhu, một công việc thầm lặng nhưng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với mỗi đơn vị chiến đấu.

Bác thường nói, trong chiến tranh, phía trước có người cầm súng, nhưng phía sau phải có người lo từng bữa ăn, từng chuyến hàng, từng phần lương thực để người lính có đủ sức chiến đấu. Chính vì vậy, người làm quân nhu cũng phải đối mặt với hiểm nguy, bom đạn và những chuyến đi mà không ai biết trước điều gì sẽ xảy ra.

Trong những năm tháng ấy, có một trận đánh mà mỗi khi nhắc lại, bác Chếnh vẫn nhớ rất rõ.

Hôm đó, đơn vị đang ở trong một khu vực chiến đấu căng thẳng. Từ sáng sớm, tình hình đã có những dấu hiệu bất thường. Tiếng máy bay vọng trên bầu trời, từng tốp máy bay xuất hiện rồi nhanh chóng biến mất. Đơn vị được lệnh tăng cường cảnh giác và chuẩn bị phương án đối phó.

Là cán bộ quân nhu, bác Chếnh cùng anh em nhanh chóng kiểm tra lại lượng lương thực, thực phẩm và các nhu yếu phẩm đang có. Những bao gạo, thùng hàng được sắp xếp lại, bảo đảm có thể nhanh chóng cấp phát cho bộ đội khi cần.

Đến chiều, tiếng bom bắt đầu dội xuống.

Ầm! Ầm! Ầm!

Mặt đất rung chuyển. Đất đá tung lên, khói bụi phủ kín khu vực. Những tiếng nổ liên tiếp khiến mọi người phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.

Nhưng nhiệm vụ quân nhu không thể dừng lại.

Sau mỗi đợt bom, bác Chếnh cùng anh em lại kiểm tra kho, kiểm tra số lương thực và tìm cách bảo đảm an toàn cho nguồn tiếp tế. Có những bao gạo bị đất đá vùi lấp, có những vật dụng bị hư hỏng. Anh em phải nhanh chóng thu gom, bảo quản những gì còn sử dụng được.

Đêm xuống, tiếng súng từ phía trước vang lên liên tục.

Đơn vị bước vào một trận chiến vô cùng ác liệt.

Bác Chếnh nhớ rằng lúc ấy, điều khiến người lính lo lắng nhất không phải chỉ là bom đạn, mà là làm sao để những người đang trực tiếp chiến đấu ở phía trước không bị thiếu lương thực, nước uống và những nhu yếu phẩm cần thiết.

Trong điều kiện chiến trường, một chuyến vận chuyển bình thường cũng trở thành một hành trình đầy nguy hiểm.

Bác cùng một số anh em nhận nhiệm vụ đưa hàng đến vị trí của đơn vị. Con đường phía trước bị bom đánh phá nhiều đoạn. Có những hố bom lớn chắn ngang đường, cây cối đổ ngổn ngang. Tiếng súng vẫn vang lên từ xa.

Mọi người vừa đi vừa quan sát.

Đến một đoạn đường trống, bất ngờ một loạt tiếng nổ vang lên. Đất đá bắn tung tóe. Cả nhóm nhanh chóng nằm xuống tìm chỗ tránh.

Sau vài phút, khi tiếng nổ tạm lắng, bác Chếnh lập tức kiểm tra anh em và số hàng.

May mắn mọi người đều an toàn.

Không ai nói nhiều. Tất cả nhanh chóng tiếp tục nhiệm vụ.

Bác kể rằng lúc ấy chỉ nghĩ đơn giản: “Anh em phía trước đang chiến đấu, mình phải đưa được hàng đến nơi.”

Cuối cùng, chuyến hàng cũng được đưa tới vị trí đơn vị.

Những người lính đang chiến đấu nhận được lương thực, nước uống và các nhu yếu phẩm cần thiết. Có người chỉ kịp nói một câu:

“Có các anh phía sau, chúng tôi yên tâm chiến đấu.”

Một câu nói rất ngắn nhưng bác Chếnh nhớ mãi.

Bởi trong chiến tranh, mỗi người một nhiệm vụ. Người trực tiếp chiến đấu, người vận chuyển, người sửa chữa vũ khí, người chăm sóc thương binh... Tất cả đều góp phần tạo nên sức mạnh chung của đơn vị.

Trận đánh kéo dài suốt đêm.

Tiếng súng và tiếng pháo lúc gần, lúc xa. Những người làm quân nhu vẫn phải thường xuyên kiểm tra tình hình, chuẩn bị lương thực và sẵn sàng tiếp tế khi có yêu cầu.

Đến gần sáng, tiếng súng bắt đầu thưa dần.

Sau một đêm chiến đấu, khung cảnh chiến trường trở nên im lặng đến nghẹn lòng. Người lính bước ra khỏi công sự, kiểm tra đồng đội và trang bị. Có người bị thương, có người kiệt sức. Và có những người đã mãi mãi nằm lại.

Bác Chếnh lặng người khi chứng kiến những người đồng đội mà chỉ vài giờ trước còn cùng nhau trò chuyện, giờ đã không thể trở về.

Bác nói rằng chiến tranh đã cho bác hiểu sâu sắc một điều: sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc.

Nhưng cũng chính trong những thời khắc khắc nghiệt nhất, tình đồng đội lại trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Người lính ngoài trận địa cần người phía sau. Người phía sau cũng luôn hướng về những người đang chiến đấu. Không ai làm nhiệm vụ của riêng mình. Tất cả đều vì một mục tiêu chung: bảo vệ Tổ quốc và đưa đất nước đến ngày hòa bình.

Năm 1981, sau những năm tháng phục vụ trong quân đội, bác Hoàng Văn Chếnh xuất ngũ trở về quê hương. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về những chuyến vận chuyển giữa bom đạn, những đêm thức trắng và những người đồng đội năm xưa vẫn còn nguyên trong tâm trí.

Giờ đây, khi nhắc lại quãng đời quân ngũ, bác không tự nhận mình là người đã làm điều gì lớn lao. Bác chỉ nói rằng mình cũng như hàng triệu người lính khác, mỗi người góp một phần nhỏ bé vào cuộc chiến đấu chung.

Nhưng chính những đóng góp thầm lặng ấy đã làm nên sức mạnh của cả một dân tộc.

Câu chuyện về trận đánh năm ấy của bác Hoàng Văn Chếnh không chỉ kể về sự ác liệt của chiến tranh, mà còn cho thấy hình ảnh những người lính quân nhu âm thầm đứng phía sau chiến trường, sẵn sàng vượt qua bom đạn để bảo đảm từng bữa ăn, từng chuyến hàng cho đồng đội.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, người lính năm xưa nay đã trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng ký ức về những năm tháng chiến đấu vẫn là một phần thiêng liêng trong cuộc đời bác.

Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: hòa bình mà chúng ta đang có được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của biết bao thế hệ. Vì vậy, trân trọng hòa bình cũng chính là cách để chúng ta tri ân những người đã từng cống hiến cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn