Cựu chiến binh

Một Trận Đánh Giữa Rừng

Câu chuyện là hồi ức xúc động của Trần Cầm về một trận đánh giữa rừng khi ông mới 22 tuổi. Giữa màn đêm tĩnh lặng, tiếng súng bất ngờ vang lên, đưa những người du kích trẻ vào khoảnh khắc sinh tử đầy căng thẳng. Qua trận chiến, điều còn đọng lại sâu sắc nhất không chỉ là sự khốc liệt của chiến tranh, mà còn là tình đồng đội, lòng can đảm và sự gắn bó keo sơn của những con người cùng chung một con đường. Đó là ký ức tuổi trẻ mà ông tin rằng suốt đời mình sẽ không bao giờ quên.

An Giang25/08/2026Nguyễn Thu Tâm (Đoàn xã Đông Thái)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Một Trận Đánh Giữa Rừng

Tôi tên Trần Cầm, sinh năm 1955. Hồi đó, tôi vừa tròn 20 tuổi, theo anh em du kích đi đánh giặc giữa rừng. Chuyện đã lâu rồi, nhưng mỗi lần nhớ lại, trong bụng tôi vẫn còn nguyên cái cảm giác hồi hộp của đêm hôm đó.Bữa đó trời tối thui, rừng im re, lâu lâu mới nghe tiếng lá cây xào xạc vì gió. Anh em tụi tôi nằm phục bên mép rừng, ai nấy ôm súng sát bên mình, không dám nói lớn tiếng. Tôi lúc đó còn trẻ, gan thì có gan, nhưng nói thiệt, trong bụng cũng run dữ lắm. Mình biết phía trước là giặc, mà đâu biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình.

Anh đội trưởng ghé sát tai tôi, nói nhỏ:

“Cầm, ráng bình tĩnh nghen. Chờ tụi nó vô gần rồi mới đánh.”

Tôi gật đầu, tay nắm chặt cây súng. Muỗi cắn đầy người mà chẳng dám đưa tay lên đập. Nằm riết, đất rừng lạnh ngắt, hơi sương thấm vô lưng. Tôi chỉ nghe tiếng thở của anh em chung quanh với tiếng côn trùng kêu rả rích.Gần nửa đêm, phía ngoài bìa rừng bỗng có tiếng động. Rồi ánh đèn pin lập lòe giữa những thân cây. Tụi giặc đang đi vô.

Tim tôi đập thình thịch. Tôi nhìn qua anh đội trưởng. Ảnh đưa tay ra hiệu, cả nhóm im phăng phắc.

Tụi nó đi càng lúc càng gần. Khi chỉ còn cách chỗ tụi tôi không xa, anh đội trưởng hô lớn:

 “Đánh!”  Tiếng súng nổ vang giữa rừng. Anh em đồng loạt bật dậy, bắn về phía trước. Cả khu rừng đang yên ắng bỗng náo động. Tiếng súng, tiếng hô, tiếng chân chạy trộn vô nhau nghe đinh tai nhức óc.Tôi lúc đó quên hết sợ. Chỉ biết ôm súng, bám theo anh em mà đánh. Có lúc đạn bay sát bên tai, tôi nghe “vút” một cái lạnh cả người. Tôi né xuống, rồi lại ngóc lên nhìn phía trước.

Đánh được một hồi, tụi nó rút lui. Anh em tụi tôi cũng không đuổi theo sâu, vì biết giữa rừng ban đêm, sơ sẩy một cái là nguy hiểm tới tánh mạng. Khi tiếng súng im hẳn, tôi mới nhận ra hai bàn tay mình đang run. Anh em ngồi lại với nhau, người nào người nấy thở hổn hển. Có anh bị trầy nhẹ ở tay, cả nhóm lấy vải băng lại cho ảnh.

Anh đội trưởng vỗ vai tôi:

“Cầm, bữa nay chú mày khá lắm.”

Tôi cười mà chẳng nói được gì. Lúc đó tôi mới hiểu, làm du kích không phải cứ gan lì là đủ. Quan trọng nhất là biết thương anh em, biết giữ bình tĩnh và biết sống chết có nhau.

Trời gần sáng, rừng bắt đầu có tiếng chim kêu. Sương còn phủ trắng trên mấy bụi cây. Tôi nhìn anh em rồi nhìn con đường rừng trước mặt. Mới 22 tuổi, tôi chưa biết cuộc đời mình sau này sẽ ra sao. Tôi chỉ biết mình còn sống, anh em còn bên cạnh, vậy là mừng rồi.

 

Chuyện trận đánh đó qua lâu lắm rồi, nhưng tới giờ tôi vẫn nhớ. Nhớ cái đêm rừng tối om, nhớ tiếng súng vang lên giữa rừng, và nhớ nhất là tình anh em du kích. Gian khổ thì gian khổ thiệt, nhưng hồi đó tụi tôi thương nhau như ruột thịt. Cùng nằm rừng, cùng ăn với nhau, cùng chia nhau từng viên đạn, rồi có chuyện gì thì cùng đứng sát bên nhau.

Đời người có những chuyện tưởng qua rồi sẽ quên. Riêng cái thời tuổi trẻ giữa rừng năm đó, tôi nghĩ chắc tới già cũng khó mà quên được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn