MỘT TRUNG ĐỘI, BA NGƯỜI CON QUÊ LÚA
Trong cùng một trung đội chiến đấu ở chiến trường phía Nam, có ba người lính đều là con của quê hương Thái Bình. Câu chuyện kể lại tình đồng hương, đồng đội và cách ba con người cùng chung một gốc lúa đã nương tựa nhau giữa chiến tranh.
Nguyễn Văn Khải chưa bao giờ nghĩ rằng giữa chiến trường xa lạ, anh lại gặp hai người cùng quê Thái Bình. Một người ở Tiền Hải, một người ở Đông Hưng. Họ gặp nhau trong một buổi điểm danh, khi nghe giọng nói quen quen vang lên giữa hàng quân.
“Ông ở đâu?”
“Thái Bình.”
“Thế thì mình là đồng hương rồi.”
Từ đó, trong trung đội ấy, ai cũng biết có ba người con quê lúa. Họ chia nhau từng mẩu lương khô, nhắc nhau giữ sức, nhắc nhau giữ mạng.
Trong những lúc tạm yên tiếng súng, ba người thường ngồi lại, kể chuyện đồng ruộng, chuyện mùa gặt, chuyện con sông quê. Những câu chuyện giản dị ấy giúp họ quên đi thực tại khốc liệt.
Một trận đánh lớn xảy ra năm 1972. Trung đội bị tổn thất nặng. Người lính quê Tiền Hải hy sinh khi đang bám trận địa. Hai người còn lại chôn cất bạn ngay bên chiến hào. Khải nhớ rất rõ, họ cắm một cành cây làm dấu, thì thầm: “Quê mình nhớ tên mày.”
Sau chiến tranh, Khải trở về Thái Bình. Mỗi lần gặp người đồng đội còn sống, họ lại nhắc đến người đã nằm lại. Trung đội năm ấy chỉ còn trong ký ức, nhưng ba người con quê lúa mãi mãi là một phần không thể tách rời.



