MŨ CỐI SỒNG CHÀY: THƯỢNG SĨ TRUNG ĐỘI TRƯỞNG HOÀNG VĂN NIÊN
MŨ CỐI SỒNG CHÀY: THƯỢNG SĨ TRUNG ĐỘI TRƯỞNG HOÀNG VĂN NIÊN
Cái chết ở chiến trường tàn nhẫn đến mức nó sẵn sàng tước đoạt mạng sống của một người chỉ huy ngay trước thềm Giáng sinh và năm mới, đóng băng mọi viễn cảnh đoàn viên với người mẹ già nơi quê nhà xứ Nghệ. Câu chuyện đẫm máu và nước mắt ấy gọi tên Thượng sĩ, Trung đội trưởng Hoàng Văn Niên, người con sinh năm 1951 tại xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Ở tuổi hai mươi hai, anh đã là một thủ lĩnh bản lĩnh, kiên cường của đơn vị d9e271, luôn tiên phong ở những tọa độ khốc liệt nhất. Ngày 24 tháng 12 năm 1973, đúng vào đêm Noel lạnh giá, khi những người lính viễn chinh ở bên kia chiến tuyến đang hướng về gia đình, thì tại trận địa của anh Niên, một cuộc tập kích bất ngờ bằng pháo tầm xa của giặc bỗng chốc biến bầu trời đêm thành chảo lửa. Nhận thấy hướng tiến công của đại đội bị chặn đứng bởi một hỏa điểm đại liên ngầm từ phía địch, anh Niên đã ôm cụm lựu đạn, bò sát qua các gờ đá sắc nhọn bất chấp làn đạn phạt ngang mặt. Anh rướn người giật kíp nổ, quét sạch ổ hỏa lực địch nhưng bản thân cũng bị trúng đạn chí mạng vào lồng ngực. Kỷ vật biểu tượng thiêng liêng đọng lại trong mắt những người đồng đội chính là chiếc mũ cối cũ kỹ dính máu tươi xé rách một góc, nơi ngôi sao vàng năm cánh vẫn ngời sáng dưới ánh chớp của làn đạn pháo. Anh ngã xuống khi mùa đông năm 1973 chuẩn bị khép lại, gửi lại tuổi thanh xuân thanh khiết vào đại ngàn Trường Sơn. Sự hy sinh bi tráng của liệt sĩ Hoàng Văn Niên gửi gắm một thông điệp vĩnh cửu rằng giá trị của một người dẫn đường được đo bằng sự dũng cảm bước lên chịu trận, mượn chính xương máu mình để mở lối cho đồng đội đi qua.



