Mùa ban đợi người
Cứ mỗi mùa hoa ban nở trắng núi rừng Điện Biên, người dân xã Mường Phăng lại nhớ đến người mẹ đã dành gần cả cuộc đời chờ đợi những người con không bao giờ trở về.
Chồng mẹ hy sinh trong kháng chiến chống Pháp. Hai người con trai nối tiếp cha lên đường nhập ngũ trong những năm chống Mỹ cứu nước. Trước ngày chia tay, mẹ thức suốt đêm đồ xôi nếp nương, thêu hai chiếc khăn piêu rồi tự tay buộc lên ba lô của các con. Mẹ chỉ nói: "Đi mạnh giỏi, nếu phải hy sinh thì hãy sống xứng đáng với quê hương."
Ở hậu phương, mẹ cùng chị em trong bản giã gạo, tải lương thực, chăm sóc thương binh. Mỗi chuyến gùi hàng vượt đèo đều in hằn dấu chân người phụ nữ nhỏ bé nhưng giàu nghị lực. Mẹ tin rằng phía trước, các con mình cũng đang vượt qua biết bao gian khổ như thế.
Ngày đất nước thống nhất, niềm vui chưa kịp trọn thì hai tờ giấy báo tử lần lượt được gửi về. Mẹ không gục ngã. Bà vẫn chăm chỉ làm ruộng, nuôi cháu trưởng thành và dạy các cháu biết yêu quê hương.
Mỗi mùa hoa ban, mẹ lại mang một bó hoa trắng lên nghĩa trang liệt sĩ. Bà bảo, hoa ban là lời hẹn của núi rừng với những người đã ngã xuống. Câu chuyện về mẹ trở thành bài học sống động về lòng yêu nước và sự hy sinh cho nhiều thế hệ trẻ Điện Biên.


