Mùa bình yên của người bệnh binh
Mùa bình yên của người bệnh binh
Câu chuyện Mùa bình yên của người bệnh binh
Ông Nguyễn Thanh Chính – xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai
Diện chính sách: Bệnh binh, suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%
Ông Nguyễn Thanh Chính là bệnh binh của xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai, được ghi nhận có tỷ lệ suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%. Con số ấy cho thấy sức khỏe của ông bị ảnh hưởng nặng nề, nhưng không thể đo hết được nghị lực mà ông đã gìn giữ qua nhiều năm tháng.
Với người bệnh binh, trở về từ thời chiến không đồng nghĩa với chấm dứt những thử thách. Có những ảnh hưởng sức khỏe kéo dài, có những ngày cơ thể mỏi mệt, có những giới hạn khiến cuộc sống thường ngày cần nhiều kiên nhẫn hơn. Nhưng ở ông Nguyễn Thanh Chính, người ta vẫn thấy một phẩm chất đáng quý: sự bình thản, bền bỉ và niềm tin vào cuộc sống, vào quê hương, vào thế hệ trẻ.
Một buổi gặp gỡ với ông Nguyễn Thanh Chính khiến người đoàn viên trẻ cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của hai chữ “tri ân”. Trước mặt người trẻ không chỉ là một bệnh binh được ghi trong danh sách chính sách. Đó là một con người đã trải qua những năm tháng đất nước khó khăn, mang theo hậu quả sức khỏe trong thời bình và vẫn cố gắng sống tích cực từng ngày.
Người đoàn viên hỏi:
“Thưa bác, điều gì giúp bác luôn giữ được tinh thần vững vàng?”
Ông Chính chậm rãi nói:
“Có những ngày sức khỏe không tốt, nhưng mình không thể chỉ nhìn vào cái khó. Mình nhìn vào những gì đang có: gia đình, quê hương, người thân, những đổi thay của đất nước. Nghĩ thế thì phải cố gắng.”
Câu nói ấy khiến người nghe hiểu rằng nghị lực không nhất thiết phải thể hiện bằng những lời mạnh mẽ. Nghị lực có thể nằm trong việc thức dậy mỗi sáng, trong sự cố gắng để vượt qua một ngày mệt mỏi, trong nụ cười dành cho con cháu, trong thái độ không để bệnh tật làm mất đi niềm tin.
Trong mạch tái hiện văn học, ký ức về thời chiến của ông không được kể bằng những chi tiết cụ thể chưa có tư liệu xác minh. Nhưng từ danh xưng bệnh binh, người nghe có thể hiểu rằng ông đã đi qua một giai đoạn phục vụ, chiến đấu đầy gian khó, để rồi trở về với tình trạng sức khỏe bị ảnh hưởng nặng nề. Những năm tháng ấy là một phần của lịch sử, đồng thời là lời nhắc về giá trị của hòa bình.
Ông từng nói trong cuộc trò chuyện tái hiện:
“Người trẻ bây giờ có nhiều cơ hội hơn. Bác chỉ mong các cháu biết quý cơ hội ấy. Có sức khỏe thì phải rèn luyện. Có điều kiện học thì phải học. Có khả năng giúp quê hương thì phải góp.”
Đó là lời nhắn của một người đã thấu hiểu giá trị của sức khỏe, của học tập và của cơ hội được sống trong thời bình. Với ông, điều đáng quý nhất không phải là được nhắc tới bằng một danh xưng, mà là nhìn thấy thế hệ trẻ biết sống có trách nhiệm, biết thương người và biết làm cho quê hương ngày càng tốt đẹp.
Người đoàn viên hỏi tiếp:
“Bác có mong mỏi gì đối với các hoạt động tri ân hiện nay?”
Ông Chính mỉm cười:
“Các cháu đến thăm là bác vui rồi. Nhưng điều bác mong hơn là các cháu hiểu vì sao phải tri ân. Hiểu để sống tốt hơn, để không quên những người đã chịu khó khăn cho đất nước có ngày hôm nay.”
Lời nói ấy chạm đến ý nghĩa sâu xa của việc lưu giữ “Câu chuyện thời hoa lửa”. Những câu chuyện không chỉ để kể lại quá khứ. Chúng còn để bồi dưỡng lòng biết ơn, giáo dục trách nhiệm và giúp người trẻ nhận ra rằng hạnh phúc hôm nay được xây từ biết bao hy sinh.
Ở xã Khánh Hòa, lớp trẻ đang góp phần làm nên những đổi thay bằng những việc làm thiết thực: tham gia hoạt động tình nguyện, bảo vệ môi trường, hỗ trợ cộng đồng, chăm lo thiếu nhi, giúp đỡ gia đình có hoàn cảnh khó khăn. Khi những việc làm ấy được thực hiện bằng lòng biết ơn thật sự, chúng sẽ trở thành sự tiếp nối đẹp nhất của truyền thống.
Câu chuyện của ông Nguyễn Thanh Chính là câu chuyện về một người bệnh binh đi qua nhiều thử thách nhưng không để khó khăn làm phai mờ tình yêu quê hương. Mùa bình yên hôm nay đối với ông không chỉ là sự vắng tiếng súng, mà còn là niềm vui khi nhìn thấy thế hệ trẻ trưởng thành, có lý tưởng và biết sống nghĩa tình.
Thông điệp ông gửi đến đoàn viên, thanh niên là hãy biết quý sức khỏe, quý thời gian, quý cơ hội học tập và cống hiến. Hãy sống có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và Tổ quốc. Khi tuổi trẻ biết giữ gìn mùa bình yên bằng sự tử tế và hành động thiết thực, những hy sinh của thế hệ đi trước sẽ luôn được trân trọng, tiếp nối.


