Người có công giúp đỡ cách mạng

Mưa Đỏ (1)

Quảng Ninh07/07/2026Chu Nguyệt Tú (LCĐ Bộ môn Kinh tế - Luật)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tóm tắt bối cảnh: Mùa hè năm 1972 đỏ lửa, các chiến sĩ giằng co từng tấc đất với địch ở Thành cổ Quảng Trị. 81 ngày đêm chiến đấu nơi đây đã viết nên một thiên anh hùng ca bất hủ về lòng yêu nước, sự hi sinh của những người lính quân đội anh hùng. Đoạn trích dưới đây viết về những ngày chiến đấu đầu tiên của tiểu đội.

Dòng sông về đêm vẫn sáng rực như ban ngày. Ánh hỏa châu (1) thả vào dòng nước làm nó đỏ bầm như dòng nham thạch từ ngọn núi lửa nào đó phun ra từ trời. Pháo vẫn bắn dai dẳng như những tiếng ho khan đặc đờm của một con quái thú ẩn trong bóng tối.

Dứt pháo, lập tức có nhiều võng cáng, nhiều bóng đen chống gậy, chống nạng, băng bó trắng toát từ mọi góc tối lao ra gọi lên một đoàn âm binh hiện lên từ địa ngục.

Bác sĩ Lê cũng từ đâu đi đến, áo lót, quần đùi, chẳng có tí áo choàng, áo khoác nào cho ra dáng một ông thầy thuốc. Cái giọng cẳng(2) không có vẻ gì là bác sĩ cả, cứ nặng trình trịch như một người phu mộ, thỉnh thoảng lại còn gắt nặng lên:

– Tôi nhắc lại lần nữa, thương binh nặng mới được xuống thuyền, thương binh nhẹ tự ôm phao bơi qua [...]

Đến lượt Cương dìu người thương binh bằng đùi đi đến. Như thói quen nghề nghiệp nhìn đâu cũng thấy lũ nhúc vi trùng, bác sĩ Lê quát luôn:

– Ê, đứng lại! Bị vào đâu?
– Vào đùi ạ.
– Phần mềm hay xương?
– Dạ, cả hai.
– Sao không nói cả ba luôn? Xem nào! Anh cúi xuống vết thương nắn nắn, bẻ bẻ rồi nhìn lên:
– Tôi bó nó cả xương ra rồi! Thế các cậu không biết ấn nó vào rồi ga rô(3) lại cho đàng hoàng à? Xương người chứ có phải xương gà đâu. Xuống!
– Em… em tự bơi được. – Cậu thương binh nhăn nhó.
– Nhiều lời, lên thuyền! Nhanh không pháo nó lại bắn bỏ mẹ bây giờ! Rồi đột ngột anh quay qua Cương:
– Này! Hà Nội phải không?
– Sao bác sĩ biết?
– Ngửi mùi là biết. Toàn mùi trèo me trèo sấu, mốc xì. Tớ cũng Hàng Thánh phố cổ đấy, làm sao thì làm, đừng để xấu mặt thủ đô nhé, thằng em! Đưa cậu ấy xuống đi!

Các thương binh được khiêng, dìu lên những con thuyền đã đậu sẵn. Có thương binh nặng nhọc đưa lên được rồi nhưng mất thăng bằng ngã tõm xuống nước, lại phải vớt lên. Lại có thương binh đang nằm thoi thóp trên võng cáng với vầng băng quấn kín đầu, lên được thuyền rồi lại tỉnh như sáo, tự chuyền người tìm một chỗ ngồi chắc chắn nhất, cũng may mà đôi mắt cú vọ(4) của người bác sĩ không nhìn thấy.

Vô tình Cương lại dìu bạn lên con thuyền nằm cạnh thuyền của cô gái tên Hồng. Cô đứng đó, đẫm mồ hôi, ống quần xắn cao để lộ đôi bắp chân thon trắng đến phi lí. Hai ánh nhìn bất giác chạm nhau…

Hồng hỏi khẽ:
– Anh… anh bị rồi ư?
– Không, tôi chỉ chuyển thương rồi lại trở về ngay.
– Sao mới có ngày đầu đã bị quá trời thế này? – Giọng cô xao xót. – Anh… anh Cương ráng cẩn thận nghen! Anh mà bị là em… không chờ đâu.
– Ớ(5) biết tên tôi ư? – Cương tròn mắt.
– Đàn bà con gái xứ này muốn biết cái gì là biết được hết à. Vang khẽ một tiếng cười khúc khích. Một cô khác chạy đến, ống quần ướt sũng, giọng Quảng Trị vang lên lúc này thật ngọt:
– Báo cáo Xã đội trưởng, các thuyền đã đủ người, chị cho xuất phát! Hồng gật đầu:
– Em nói các thuyền chú ý qua thắt lề! Rồi cô quay lại anh, giọng như gió thoảng:
– Em đi nha anh! Không mong gặp lại…

Thuyền ra giữa dòng rồi anh mới chợt hiểu ra câu nói tưởng như vĩnh biệt, như chia xa lần cuối ấy. Không, gặp lại chứ, nhất định sẽ gặp nhưng cô gái ơi, yên trí đi, tôi sẽ không gặp trong hình hài một thương phế binh đâu. Mà em cũng đừng để bị làm sao nhé! Cầu mong cho em cứ đêm đêm qua sông mãi thế này để thỉnh thoảng tôi còn được nhìn thấy em và, nói thật nhé, sự có mặt của em, của những cô gái như em sẽ làm cho ý nghĩa cuộc chiến đấu này giàu có hơn và làm cho mọi khổ đau chết chóc vơi nhẹ đi…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mưa Đỏ (1) | Câu chuyện thời hoa lửa