“Mùa đông biên giới – Ký ức một thời hoa lửa“

Sáng nay, giữa cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông, ký ức tôi lại đưa tôi trở về những ngày tháng không thể nào quên – những mùa đông khắc nghiệt nơi biên cương phía Bắc của Tổ quốc. Đó là những năm tháng mà tuổi trẻ của chúng tôi đã hòa mình trọn vẹn vào vận mệnh đất nước, sống và chiến đấu trong gian khổ, thiếu thốn nhưng chan chứa niềm tin và lý tưởng.
Ngày 17 tháng 2 năm 1979, chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc bùng nổ. Trước tình hình đó, thực hiện lệnh tổng động viên của Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, hàng vạn thanh niên tuổi từ 18 đến 20 trên khắp mọi miền đất nước đã lên đường nhập ngũ. Chúng tôi – những chàng trai trẻ – rời xa gia đình, quê hương, mang theo hoài bão và trách nhiệm thiêng liêng bảo vệ Tổ quốc.Tôi được biên chế về Trung đoàn bộ binh 169 là trung đoàn địa phương của tỉnh Hà Sơn Bình cũ, sau đó hành quân lên biên giới Cao Bằng. Trung đoàn được thành lập sau ngày 5/3/1979, theo lệnh tổng động viên, sẵn sàng làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ chủ quyền quốc gia.Đất nước ta khi ấy vừa trải qua cuộc kháng chiến chống Mỹ gian khổ, chưa kịp khôi phục kinh tế thì lại phải đứng lên bảo vệ biên cương. Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn: lương thực, thực phẩm, quân trang đều hạn chế. Mùa đông vùng núi phía Bắc khắc nghiệt đến tê tái. Chúng tôi không đủ áo ấm, không đủ chăn dày, quần áo mỏng, màu sắc không đồng đều. Những bữa ăn đạm bạc, thiếu thốn rau xanh khiến nhiều đồng chí kiệt sức.Giữa cái rét thấu xương, nhiều anh em bị cước chân, sưng tấy, nứt nẻ. Nhưng không ai than vãn. Bởi trên hết, chúng tôi hiểu rằng sau lưng mình là Tổ quốc, là nhân dân đang cần được bảo vệ. Gian khổ là vậy, nhưng tinh thần chiến đấu thì chưa bao giờ lay chuyển.Chúng tôi chốt giữ trên các điểm cao, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Những đêm giá lạnh, nằm giữa rừng sâu, nghe tiếng gió hú, lòng vẫn ấm bởi tình đồng đội và niềm tin sắt son vào chính nghĩa.Thời gian trôi qua, đất nước đổi thay từng ngày. Cuộc sống hôm nay đủ đầy hơn, ấm no hơn. Nhìn lại, càng thấm thía giá trị của hòa bình. Những thế hệ trẻ hôm nay được sống trong độc lập, tự do, càng cần trân trọng, gìn giữ và tiếp nối truyền thống cha anh.Riêng với tôi, những mùa đông biên giới phía Bắc năm ấy sẽ mãi là ký ức không thể nào quên – một phần thanh xuân đã cháy lên rực rỡ trong thời hoa lửa của dân tộc.


