Mùa Đông Trên Điểm Cao 1509
Đã hơn bốn mươi năm trôi qua kể từ ngày rời chiến trường Vị Xuyên, nhưng với ông Trần Văn Lực, ký ức về những tháng ngày chiến đấu nơi biên giới phía Bắc vẫn chưa bao giờ phai nhạt. Mỗi khi trái gió trở trời, những vết thương cũ lại nhức nhối, nhắc ông nhớ về những đồng đội đã nằm lại giữa núi rừng Hà Giang.
Ông Lực nhập ngũ năm 1977. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên bảo vệ biên giới phía Bắc khi tình hình chiến sự ngày càng căng thẳng. Năm 1984, đơn vị của ông tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên — nơi diễn ra những trận đánh vô cùng ác liệt giữa quân ta và quân xâm lược.
Những ngày đầu lên chốt, ông không khỏi choáng ngợp trước địa hình hiểm trở. Núi đá tai mèo dựng đứng, sương mù dày đặc, đường đi chỉ là những lối mòn men theo vách núi. Ban ngày pháo địch bắn dữ dội, ban đêm bộ đội tranh thủ vận chuyển lương thực, đạn dược lên trận địa.
Ông kể:
“Có những hôm đang ăn cơm thì pháo nổ sát hầm. Đất đá đổ xuống kín miệng hầm, anh em phải đào nhau lên để sống.”
Kỷ niệm khiến ông nhớ mãi là mùa đông năm 1985 trên điểm cao 1509. Khi ấy trời rét cắt da, sương phủ trắng cả núi rừng. Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ giữ chốt nhiều ngày liên tiếp trong điều kiện thiếu thốn lương thực và nước uống.
Một đêm nọ, địch bất ngờ tổ chức tập kích bằng pháo và bộ binh. Tiếng nổ vang dội khắp sườn núi. Trong lúc chiến đấu, chiến sĩ trẻ nhất đơn vị là Hoàng Văn Tuyên, mới 19 tuổi, bị thương nặng ở vai.
Dù pháo vẫn nổ liên hồi, ông Lực cùng hai đồng đội lao ra kéo Tuyên vào hầm cứu chữa. Máu thấm đỏ cả chiếc áo lính giữa cái lạnh buốt của núi rừng.
Ông xúc động nhớ lại:
“Tuyên đau lắm nhưng vẫn cắn răng không kêu. Cậu ấy chỉ nói: ‘Anh em đừng bỏ chốt…’. Chính tinh thần ấy khiến chúng tôi càng quyết tâm chiến đấu.”
Sau gần một ngày đêm chống trả, đơn vị của ông giữ vững được trận địa. Nhưng nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên những triền núi đá lạnh giá.
Điều khiến ông day dứt nhất là có những người hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp lập gia đình, chưa một lần trở về quê sau ngày nhập ngũ. Nhiều năm sau chiến tranh, ông vẫn cùng đồng đội cũ quay lại Vị Xuyên để thắp hương tưởng nhớ những người đã khuất.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với thương tật ở chân phải. Cuộc sống đời thường còn nhiều khó khăn, nhưng ông luôn giữ phẩm chất của người lính Cụ Hồ, tích cực tham gia công tác địa phương và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Mỗi lần kể về chiến trường xưa, ánh mắt người cựu chiến binh lại trĩu nặng:
“Chúng tôi đã sống và chiến đấu bằng cả tuổi xuân để giữ từng tấc đất biên cương. Mong thế hệ hôm nay luôn biết trân trọng hòa bình và không quên sự hy sinh của lớp cha anh đi trước.”



