MÙA ĐÔNG TRÊN ĐIỂM CAO BIÊN GIỚI
Mùa đông biên giới phía Bắc luôn khắc nghiệt, đặc biệt với những người lính trẻ như bác Lê Lý. Trên những điểm cao gió lộng, bác và đồng đội ngày đêm bám trụ, bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng. Chiến tranh khi ấy không chỉ là súng đạn, mà còn là cuộc chiến với đói rét và sự cô đơn. Nhưng chính nơi đó đã rèn giũa nên một thế hệ người lính kiên cường.
Trong một giai đoạn công tác, bác Lê Lý được phân công đóng quân tại khu vực điểm cao biên giới thuộc huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai. Đơn vị của bác là Đại đội chiến đấu, Trung đoàn 88, Sư đoàn 308, làm nhiệm vụ phòng thủ, cảnh giới và sẵn sàng chiến đấu bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia.
Trên điểm cao, mùa đông đến sớm và lạnh buốt. Gió thổi hun hút cả ngày lẫn đêm. Bác kể:
“Có đêm rét quá, anh em ngồi sát vào nhau mà vẫn run. Nhưng đến giờ gác là vẫn đứng lên, không ai trốn tránh.”
Là Hạ sĩ – Chiến sĩ, bác Lê Lý luôn gương mẫu nhận phần việc khó: trực đêm, mang vác nặng, đi tuần xa. Những ca gác kéo dài trong sương mù dày đặc khiến người lính phải căng mắt, căng tai từng phút một.
Một kỷ niệm khiến bác nhớ mãi là cái Tết đầu tiên xa nhà:
“Tết năm đó, đơn vị chỉ có ít bánh chưng và chè nóng. Nhưng cả trung đội ngồi lại với nhau, ai cũng thấy ấm lòng.”
Chính trong hoàn cảnh gian khổ ấy, bác được tổ chức Đảng bồi dưỡng, thử thách và kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, đánh dấu một mốc son quan trọng trong cuộc đời người lính trẻ. Khi hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ năm 1983, bác được trao tặng Huân chương Chiến công hạng Ba, ghi nhận tinh thần kiên cường và đóng góp trong thời gian bảo vệ biên giới phía Bắc.



