Cựu chiến binh

Mùa Đông Trên Đỉnh Trường Sơn

Ninh Bình13/05/2026Đinh Quang Sáng (Đoàn phường Đông Hoa Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Hoàng Văn Lâm, sinh ngày 14 tháng 1 năm 1952, quê quán xã Tân Hòa, huyện Phú Bình, tỉnh Thái Nguyên, là người từng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước với vai trò chiến sĩ bộ binh thuộc Sư đoàn 312.

Ông Lâm sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo ở vùng trung du phía Bắc. Tuổi thơ của ông gắn liền với những đồi chè xanh ngắt và những ngày theo cha mẹ ra đồng. Năm 1970, khi vừa tròn mười tám tuổi, nghe tin nhiều thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ, ông đã viết đơn tình nguyện tham gia quân đội.

Ngày tiễn con lên đường, mẹ ông chỉ lặng lẽ nhét vào ba lô một chiếc áo bông cũ rồi dặn:
“Vào chiến trường nhớ giữ gìn sức khỏe, sống chết thế nào cũng phải giữ danh dự người lính.”

Sau thời gian huấn luyện tại Sơn Tây, ông được hành quân vào chiến trường miền Nam theo tuyến đường Trường Sơn. Ông kể rằng hành trình ấy kéo dài hàng tháng trời, vượt qua núi cao, suối sâu và những cánh rừng rậm đầy bom đạn.

Điều ông nhớ nhất là mùa đông năm 1971 trên dãy Trường Sơn. Cái lạnh nơi núi rừng cộng với mưa phùn kéo dài khiến nhiều chiến sĩ bị sốt rét. Có hôm cả đơn vị chỉ còn vài nắm gạo rang để cầm hơi.

Trong đơn vị của ông có một chiến sĩ quê Cao Bằng tên là Nông Văn Chiến. Hai người nhanh chóng thân thiết vì đều là thanh niên miền Bắc xa nhà. Những đêm nghỉ chân trong rừng, anh Chiến thường lấy chiếc sáo trúc mang theo để thổi những làn điệu dân ca quê hương, giúp đồng đội vơi đi nỗi nhớ nhà.

Một đêm cuối năm, khi đơn vị đang trú quân thì bất ngờ bị máy bay địch phát hiện và ném bom dữ dội. Trong lúc cả đơn vị di chuyển xuống hầm trú ẩn, một chiến sĩ bị thương nặng mắc kẹt giữa khu vực bom cháy.

Không chút do dự, anh Nông Văn Chiến lao ra cứu đồng đội. Ông Lâm cũng chạy theo hỗ trợ. Giữa tiếng bom nổ rung chuyển núi rừng, hai người cố kéo đồng đội vào nơi an toàn. Nhưng đúng lúc ấy, một quả bom khác phát nổ gần đó khiến anh Chiến hy sinh.

Ông Lâm nghẹn ngào kể:
“Hôm ấy trời lạnh lắm. Tôi lấy chính chiếc áo bông mẹ gửi cho mình đắp lên người Chiến lần cuối.”

Sau trận bom, đơn vị tiếp tục hành quân vào Nam chiến đấu. Hình ảnh người đồng đội hy sinh giữa núi rừng Trường Sơn luôn trở thành động lực để ông chiến đấu đến ngày toàn thắng.

Năm 1975, khi đất nước thống nhất, ông Hoàng Văn Lâm trở về quê hương Thái Nguyên với nhiều ký ức không thể nào quên. Dù chiến tranh đã lùi xa, ông vẫn luôn dành thời gian gặp gỡ thanh niên địa phương để kể lại những câu chuyện về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng rất đỗi tự hào.

Ông thường nói với thế hệ trẻ hôm nay:

“Những người lính năm xưa chiến đấu không phải để được ghi công, mà chỉ mong đất nước hòa bình, nhân dân được sống yên vui. Các cháu hôm nay phải biết giữ gìn và xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn