MÙA GẶT KHÔNG TIẾNG CƯỜI
Năm ấy, làng tôi vào vụ gặt giữa mùa bom. Cánh đồng lúa chín vàng nhưng vắng hẳn tiếng cười nói rộn ràng như mọi năm. Người lớn ra đồng từ rất sớm, gặt nhanh rồi gom lúa về trước khi máy bay quay lại.
Mẹ tôi gặt lúa mà mắt cứ nhìn lên bầu trời. Mỗi lần nghe tiếng động lạ, mẹ lại dừng tay, kéo tôi nằm rạp xuống bờ ruộng. Lúa chín, mồ hôi rơi xuống đất, trộn lẫn với nỗi lo thường trực.
Khi lúa được chuyển hết vào kho, mẹ mới thở phào. Mùa gặt năm ấy không có hội làng, không có cơm mới. Nhưng từng hạt thóc đều thấm mồ hôi và lòng quyết tâm giữ làng, giữ nước.



