Mùa gặt không tiếng súng
Mùa gặt năm đầu hòa bình, cả làng ra đồng từ sớm. Tiếng liềm chạm lúa xào xạc vang lên thay cho tiếng bom. Ông Sáu đứng giữa ruộng, bỗng rơi nước mắt. Ông bảo: “Ba mươi năm rồi mới nghe lại tiếng này”.
Ngày trước, ruộng đồng là nơi trú bom, lúa chưa kịp chín đã bị cày nát. Nay lúa chín vàng, gió thổi mênh mang. Nhưng trong hàng người gặt lúa, nhiều khuôn mặt vắng bóng.
Bữa cơm mừng mùa gặt, người ta đặt thêm bát đũa cho những người đã nằm lại chiến trường. Mùa gặt yên bình ấy được đánh đổi bằng cả một thời hoa lửa không thể quên.



