MÙA HẠ CUỐI CÙNG
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Mùa hè năm ấy, hàng cây trong sân trường xanh đến lạ.
Những học sinh cuối cấp chuẩn bị chia tay nhau.
Trong số đó có một chàng trai sắp lên đường nhập ngũ.
Bạn bè rủ nhau chụp ảnh.
Có người viết lời chúc vào lưu bút.
Có người hẹn sau này sẽ cùng nhau trở lại trường.
Chàng trai cũng viết một lời hẹn “Ngày hòa bình gặp lại.”
Rồi ngày chia tay đến.
Bạn bè đứng trước cổng trường tiễn anh.
Anh quay lại nhìn sân trường lần cuối.
Tiếng ve vẫn vang.
Những hàng cây vẫn đứng đó.
Không ai nghĩ rằng đó sẽ là mùa hè cuối cùng của tuổi học trò đối với anh.
Những người bạn tiếp tục con đường của mình.
Người vào đại học.
Người đi làm.
Người trở thành giáo viên.
Còn anh mãi mãi ở lại với tuổi thanh xuân.
Nhiều năm sau, một nhóm bạn cũ trở về trường.
Họ đứng dưới hàng cây năm xưa.
Một người lấy cuốn lưu bút cũ ra.
Trang giấy đã ố vàng.
Những lời hẹn vẫn còn:
“Ngày hòa bình gặp lại.”
Không phải tất cả những người viết lời hẹn đều có thể thực hiện.
Nhưng mỗi khi bạn bè gặp nhau, họ vẫn nhắc đến chàng trai ấy.
Một người bạn nói:“Có lẽ nếu cậu ấy còn sống, hôm nay cũng sẽ ngồi ở đây.”
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng ve vang lên giữa sân trường.
Mùa hè vẫn trở lại mỗi năm.
Nhưng một người đã mãi mãi không thể trở về với mùa hè ấy.



