Bài viết

MÙA HÈ CỦA NHỮNG CON CHỮ

Gia Lai03/07/2026Đoàn Công ty Cổ phần CVCX&CSĐT Quy Nhơn (Đoàn phường Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi không nghĩ mình sẽ khóc trong chuyến tình nguyện hè đó. Tôi nghĩ mình đủ cứng cỏi, đủ "người lớn" để không bị xúc động bởi những chuyện nhỏ.

Tôi đã sai.

Điểm tình nguyện của chúng tôi là một xã vùng cao ở Vĩnh Thạnh. Lớp học xóa mù chữ ban đêm dành cho các bà, các mẹ — những người cả đời chưa từng cầm bút. Học viên lớn nhất của tôi năm đó 58 tuổi, bà tên Đinh Thị H.

Buổi đầu tiên, bà H. run run cầm cây bút, nét chữ xiêu vẹo như cơn gió. Bà cười ngượng ngùng: "Tay già rồi, không nghe lời nữa con ơi." Tôi cầm tay bà, từng nét một.

Ba tuần sau, bà H. tự viết được tên mình.

Hôm đó bà cứ nhìn tờ giấy mãi, rồi ngước lên hỏi tôi: "Con ơi, cái tên mình đẹp không?"

Tôi không trả lời được. Vì cổ họng đã nghẹn mất rồi.

Chuyến tình nguyện đó, tôi không dạy được bà nhiều. Nhưng bà đã dạy tôi một điều mà không trường đại học nào dạy được: rằng việc học — dù ở bất kỳ độ tuổi nào — vẫn là món quà kỳ diệu nhất của cuộc đời.

Và tôi — đứa sinh viên 20 tuổi — cảm ơn bà vì điều đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn