Người có công giúp đỡ cách mạng

MÙA HÈ CUỐI CÙNG DƯỚI TÁN PHƯỢNG

Đà Nẵng01/05/2026Chi đoàn 11.6 (đoàn trường Nguyễn Hiền)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Duy Sơn, có một mùa hè mà người ta không bao giờ quên. Đó là mùa hè năm ấy – khi hoa phượng nở đỏ rực sân trường, và Nguyễn Văn Lâm rời làng đi bộ đội.

Sáng hôm đó, nắng trải dài trên con đường đất đỏ, những cánh phượng rơi lả tả như muốn níu bước chân người. Lâm đứng dưới gốc cây phượng già, nơi anh từng ngồi học, từng khắc tên mình lên thân cây bằng con dao nhỏ. Mọi thứ vẫn như cũ – tiếng ve, mái trường, dòng sông xa xa – chỉ có lòng người là khác. Anh biết, từ giây phút ấy, tuổi trẻ của mình đã rẽ sang một hướng khác, không còn là những buổi trưa rong chơi hay những chiều tắm sông, mà là con đường của người lính.

Mẹ anh đứng lặng bên cổng trường, tay nắm chặt chiếc khăn đã bạc màu. Bà không nói nhiều, chỉ dặn một câu: “Đi thì đi cho đáng mặt con người đất này.” Lâm gật đầu, mắt nhìn xa xăm. Anh hiểu, phía trước không chỉ là chiến tranh, mà là thử thách của chính lòng mình.

Trên chiến trường, mỗi khi đêm xuống, giữa rừng sâu tĩnh lặng, Lâm lại nhớ về mùa hè năm ấy. Nhớ tiếng ve kêu như cháy cả bầu trời, nhớ màu hoa phượng đỏ như lửa, và nhớ ánh mắt mẹ tiễn con đi không một giọt nước mắt. Những ký ức ấy không làm anh yếu lòng, mà ngược lại, khiến anh thêm vững vàng. Anh hiểu rằng, có những người đang chờ anh trở về, và có những điều lớn hơn cả sự sống cá nhân mà anh phải giữ.

Và rồi, trong một trận đánh dữ dội, anh đã ở lại phía sau. Không phải vì anh không thể chạy, mà vì anh chọn không chạy. Để đồng đội sống, để con đường phía trước của họ không bị chặn lại, Lâm đã ở lại giữa làn đạn.

Mùa hè năm ấy khép lại. Nhưng ở Duy Sơn, mỗi khi hoa phượng nở, người ta vẫn nhắc về một chàng trai đã gửi tuổi hai mươi của mình vào màu đỏ ấy – một màu đỏ không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn