Bài viết

Mùa hè đáng nhớ

An Giang27/04/2026Lâm Thị Thu Thảo (Chi đoàn mầm non Dương Hoà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy. Tôi theo đoàn thanh niên tình nguyện về một vùng quê yên bình, nơi những con đường nhỏ uốn quanh cánh đồng lúa, nơi buổi sáng sương còn đọng trên lá như những giọt ký ức chưa kịp tan. Chuyến đi tưởng chừng chỉ là một hoạt động thăm hỏi, nhưng lại trở thành một hành trình đặc biệt — hành trình chạm vào lịch sử bằng chính trái tim mình. Chúng tôi đến thăm những người có công với đất nước, những con người mà tuổi trẻ của họ đã đi qua khói lửa chiến tranh để đổi lấy bình yên hôm nay. Căn nhà đầu tiên tôi bước vào rất giản dị. Một cụ ông ngồi bên hiên, dáng lưng đã còng nhưng ánh mắt vẫn sáng và sâu, như chứa đựng cả một thời quá khứ không thể nào phai mờ. Khi chúng tôi chào hỏi, cụ chỉ khẽ gật đầu, rồi bắt đầu kể — giọng chậm rãi nhưng chắc nịch, như từng lời đều được khắc vào ký ức.

Cụ kể về những ngày tham gia kháng chiến, khi đất nước còn chìm trong bom đạn. Đó là những năm tháng mà mỗi bước chân ra trận đều là một lần đối diện với sinh tử. Những trận đánh không chỉ diễn ra bằng súng đạn, mà còn bằng ý chí, bằng niềm tin rằng phía sau lưng mình là quê hương, là nhân dân, là cả một tương lai chưa được viết nên. Cụ nói về những đêm hành quân trong rừng sâu, ánh trăng bị che khuất bởi tán lá, chỉ còn tiếng bước chân và nhịp tim hòa vào nhau. Có những đồng đội đã ngã xuống, không kịp nhìn thấy ngày chiến thắng, nhưng tên họ vẫn sống mãi trong ký ức của những người còn lại.

Tôi lặng người nghe từng câu chuyện. Không có sự phô trương, không có những lời bi lụy, chỉ là sự thật trần trụi nhưng thiêng liêng. Cụ kể về một trận đánh lớn, nơi cả đơn vị phải giữ từng tấc đất trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Bom rơi, đất rung, khói lửa bao trùm, nhưng không ai lùi bước. Trong ánh mắt của cụ khi nhắc lại khoảnh khắc ấy, tôi thấy không chỉ là ký ức, mà là niềm tự hào sâu thẳm — tự hào vì đã từng sống, chiến đấu và góp phần vào lịch sử của dân tộc.

Có lúc cụ dừng lại, nhìn xa xăm ra khoảng sân trước nhà, nơi nắng chiều đang phủ xuống những hàng cây yên ả. Tôi hiểu rằng phía sau sự bình thản ấy là cả một thế giới ký ức không dễ gì gọi tên. Những hy sinh, mất mát, những lần cận kề cái chết — tất cả không còn là câu chuyện của quá khứ xa xôi, mà là một phần máu thịt của con người đang ngồi trước mặt tôi.

Rời khỏi ngôi nhà ấy, tôi mang theo một cảm xúc nặng trĩu nhưng cũng rất sáng rõ. Tôi nhận ra rằng, những gì chúng tôi đang có hôm nay không phải là điều hiển nhiên. Hòa bình không tự nhiên mà đến, nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và nước mắt của biết bao thế hệ đi trước. Những câu chuyện tôi được nghe không chỉ là ký ức cá nhân, mà là một phần của lịch sử dân tộc — sống động, chân thật và thiêng liêng. Trên con đường trở về, tôi nhìn những cánh đồng trải dài trong nắng, lòng dâng lên một niềm biết ơn sâu sắc. Biết ơn những con người đã đi qua chiến tranh để chúng tôi được sống trong bình yên. Biết ơn những hy sinh thầm lặng không cần vinh danh, chỉ cần đất nước được độc lập. Và tôi tự nhủ với mình rằng, thế hệ trẻ hôm nay không chỉ lắng nghe lịch sử, mà còn phải sống sao cho xứng đáng với lịch sử ấy — bằng trách nhiệm, bằng sự trân trọng, và bằng cả lòng biết ơn không bao giờ được lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn