MÙA HÈ KHÔNG CÓ TIẾNG VE
Mùa hè năm ấy, sân trường có rất nhiều tiếng ve. Nhưng mùa hè của những người lính trẻ lại không có tiếng ve. Tuổi học trò của họ kết thúc bằng tiếng còi tập hợp. Những cuốn vở được thay bằng ba lô. Những buổi đá bóng thay bằng những cuộc hành quân. Những lời hẹn “mai gặp lại” đôi khi trở thành lời hẹn không bao giờ thực hiện. Ngày hôm nay, dưới những sân trường đầy tiếng cười, những câu chuyện ấy vẫn cần được kể. Để mỗi thế hệ học sinh hiểu rằng có một thời, những người bằng tuổi mình đã phải rời lớp học để đi đến những nơi mà họ không biết ngày trở về. Và vì thế, những mùa hè bình yên hôm nay càng đáng quý
Mùa hè năm ấy, sân trường vắng lặng.
Những hàng phượng đỏ vẫn nở nhưng không còn tiếng học sinh.
Tuấn vừa tốt nghiệp.
Anh nhận giấy gọi nhập ngũ đúng vào những ngày cuối năm học.
Trước ngày đi, anh cùng bạn bè trở lại lớp.
Trên bảng vẫn còn dòng chữ của tiết học cuối cùng.
Một người bạn hỏi:
“Bao giờ ông về?”
Tuấn cười:
“Chắc nhanh thôi.”
“Nhớ viết thư.”
“Ừ.”
Cả nhóm ký tên lên mặt sau chiếc bảng gỗ cũ.
Tuấn viết một câu:
“Ngày trở về, chúng ta sẽ gặp lại dưới cây phượng này.”
Không ai nghĩ lời hẹn ấy sẽ kéo dài nhiều năm.
Tuấn lên đường.
Những tháng đầu, anh vẫn gửi thư về.
Anh kể rằng mình khỏe, rằng mọi người trong đơn vị rất vui, rằng anh đã quen với cuộc sống mới.
Bạn bè nhận thư thì chuyền tay nhau đọc.
Mỗi người viết vài dòng gửi lại.
Có lần một người bạn gửi cho anh một bức ảnh sân trường.
Cây phượng vẫn đỏ.
Tuấn giữ bức ảnh trong ba lô.
Nhưng chiến tranh ngày càng khốc liệt.
Thư từ thưa dần.
Một số người bạn của Tuấn cũng lần lượt lên đường.
Có người nhập ngũ sau anh.
Có người đi nơi khác.
Nhóm bạn năm nào không còn đủ người.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Tuấn trở về.
Ngày đầu tiên bước qua cổng trường cũ, anh đứng rất lâu.
Cây phượng vẫn còn.
Nhưng thân cây lớn hơn.
Sân trường đã được sửa sang.
Những học sinh mới chạy qua, cười nói.
Tuấn đứng dưới gốc cây.
Một người bạn cũ đến.
Hai người nhìn nhau rồi ôm chầm lấy nhau.
“Ông về thật rồi.”
“Ừ.”
“Những người khác đâu?”
Cả hai im lặng.
Câu hỏi ấy không cần câu trả lời.
Có những người bạn đã không thể trở về dưới cây phượng.
Những người còn sống đứng dưới tán cây, nhớ về những người đã nằm lại.
Một người trong nhóm lấy ra tấm ảnh cũ.
Ảnh chụp cả lớp trước ngày tốt nghiệp.
Tuấn nhìn từng khuôn mặt.
Có người đã thành thương binh.
Có người đã hy sinh.
Có người đi xa không còn tin tức.
Anh nói:
“Ngày ấy chúng ta nghĩ chiến tranh chỉ là một khoảng thời gian.”
Người bạn đáp:
“Nhưng với những người nằm lại, tuổi trẻ của họ dừng ở đó.”
Hai người không nói nữa.
Gió thổi qua tán phượng.
Một cánh hoa rơi xuống vai Tuấn.
Mùa hè năm ấy, sân trường có rất nhiều tiếng ve.
Nhưng mùa hè của những người lính trẻ lại không có tiếng ve.
Tuổi học trò của họ kết thúc bằng tiếng còi tập hợp.
Những cuốn vở được thay bằng ba lô.
Những buổi đá bóng thay bằng những cuộc hành quân.
Những lời hẹn “mai gặp lại” đôi khi trở thành lời hẹn không bao giờ thực hiện.
Ngày hôm nay, dưới những sân trường đầy tiếng cười, những câu chuyện ấy vẫn cần được kể.
Để mỗi thế hệ học sinh hiểu rằng có một thời, những người bằng tuổi mình đã phải rời lớp học để đi đến những nơi mà họ không biết ngày trở về.
Và vì thế, những mùa hè bình yên hôm nay càng đáng quý.



