Mùa hoa ban đợi người
Mỗi độ tháng Ba, khi hoa ban phủ trắng những sườn đồi Điện Biên, người dân xã Mường Phăng lại kể cho con cháu nghe câu chuyện về một người mẹ đã dành cả cuộc đời để chờ đợi. Ngôi nhà sàn của mẹ nằm bên con đường năm xưa bộ đội kéo pháo vào chiến dịch Điện Biên Phủ.
Chồng mẹ hy sinh trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp. Hai người con trai lớn lên trong tiếng kể chuyện về lòng yêu nước của cha nên đều tình nguyện khoác ba lô lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Trước lúc chia tay, mẹ tự tay thêu hai chiếc khăn piêu, trao cho các con như lời nhắn gửi mang theo tình yêu của quê hương.
Ở hậu phương, mẹ cùng phụ nữ trong bản giã gạo, gùi lương thực, chăm sóc thương binh và góp từng bó củi, từng mớ rau cho bộ đội. Dù mưa rừng hay rét buốt, mẹ chưa từng vắng mặt trong những chuyến tiếp tế. Mẹ tin rằng phía trước, những người lính đang chiến đấu vì tương lai của đất nước.
Chiến tranh qua đi, niềm vui thống nhất đất nước đến với mọi người, nhưng mẹ lại đón nhận hai tờ giấy báo tử của hai người con. Mỗi năm đến mùa hoa ban, mẹ đều mang một bó hoa trắng lên nghĩa trang liệt sĩ, lặng lẽ thắp hương và ngồi rất lâu trước hàng bia mộ.
Được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, mẹ luôn khiêm nhường nói rằng mình chỉ là một trong rất nhiều người mẹ Việt Nam đã chấp nhận mất mát để đất nước có ngày độc lập. Hình ảnh người mẹ già ngồi lặng giữa mùa hoa ban đã trở thành ký ức đẹp trong lòng người dân Điện Biên.
Đến hôm nay, khi những cánh hoa ban vẫn nở mỗi mùa xuân, câu chuyện về mẹ vẫn được kể lại trong các buổi sinh hoạt truyền thống như lời nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, gìn giữ độc lập và sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.


