Người có công giúp đỡ cách mạng

Mùa Hoa Cháy

Câu chuyện kể lại ký ức của Phan Đức Long, một người lính thông tin trong thời chiến, về nhiệm vụ nối lại đường dây liên lạc giữa bom đạn. Qua sự hy sinh của người đồng đội Nguyễn Quốc Bình, câu chuyện làm nổi bật tinh thần trách nhiệm, tình đồng đội và những mất mát thầm lặng trong chiến tranh.

An Giang04/05/2026Nguyễn Thị Chúc (Xã Thoại Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phan Đức Long, một người lính thông tin trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Công việc của tôi không trực tiếp cầm súng ra trận, nhưng từng sợi dây liên lạc mà tôi giữ chính là mạch sống của cả đơn vị.

Đó là một buổi sáng mù sương, rừng còn ướt đẫm sau cơn mưa đêm. Tôi cùng đồng đội nhận nhiệm vụ nối lại đường dây bị đứt sau trận pháo kích. Con đường chúng tôi đi đầy hố bom, đất đỏ nhão nhoẹt, mỗi bước chân đều nặng như mang theo cả nỗi lo.

Đi cùng tôi hôm ấy là Nguyễn Quốc Bình, người bạn thân đã vào sinh ra tử cùng tôi suốt hai năm. Bình ít nói, nhưng lúc nào cũng là người đi trước, mở đường cho tôi. Cậu hay bảo: “Giữ được đường dây là giữ được hy vọng.”

Khi chúng tôi vừa tìm thấy đoạn dây bị đứt, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Không kịp suy nghĩ, cả hai lao xuống một hố bom gần đó. Nhưng rồi một tiếng nổ lớn vang lên. Đất đá văng khắp nơi.

Tôi choáng váng, tai ù đi. Khi mở mắt, tôi thấy Bình nằm đó, máu thấm đỏ áo. Cậu vẫn nắm chặt đoạn dây điện trong tay, như chưa từng buông bỏ nhiệm vụ.

Tôi run rẩy gọi tên cậu, nhưng Bình không trả lời nữa.

Dù đau đớn, tôi vẫn phải đứng dậy, nối lại đường dây còn dang dở. Tôi biết, nếu không làm, sự hy sinh của Bình sẽ trở nên vô nghĩa. Khi tín hiệu được khôi phục, tiếng nói từ đầu dây bên kia vang lên rõ ràng—đó là lúc tôi biết mình đã hoàn thành điều Bình mong muốn.

Nhiều năm sau chiến tranh, tôi trở về quê, sống một cuộc đời bình dị. Nhưng mỗi khi nhìn thấy những dây điện vắt qua cánh đồng, tôi lại nhớ đến Bình—người đã nằm lại giữa “mùa hoa cháy” của đất trời năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn