Mùa Hoa Cháy Trên Đồi Sim
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi bom đạn phủ kín những ngọn đồi tím hoa sim, một người lính trẻ đã chứng kiến tình người, tình đồng đội và cả những mất mát không thể gọi thành tên. Câu chuyện là ký ức không phai của ông Nguyễn Văn Hòa – người sống sót trở về để kể lại một “mùa hoa cháy” không bao giờ quên.
Tôi là Nguyễn Văn Hòa, năm nay đã ngoài bảy mươi. Mỗi khi tháng ba về, nhìn những đồi sim tím nở rộ, lòng tôi lại nhói lên như có ai khẽ chạm vào một vết sẹo cũ chưa bao giờ lành.
Năm ấy, tôi vừa tròn hai mươi, nhập ngũ và được điều vào một đơn vị đóng quân trên một ngọn đồi đầy sim dại. Đồi sim đẹp lắm — tím ngắt một góc trời, nhưng cũng chính nơi đó, tôi đã chứng kiến những ngày tháng khốc liệt nhất của đời mình.
Chúng tôi có bảy người trong tiểu đội. Thằng Tâm hay cười, lúc nào cũng nói sau chiến tranh sẽ về mở quán cà phê. Còn Lợi thì luôn mang theo một chiếc harmonica, tối đến lại thổi những bản nhạc buồn đến nao lòng.
Một buổi chiều, khi mặt trời vừa khuất sau đồi, tiếng máy bay gầm rú xé toạc không gian. Bom rơi như mưa. Đất đá tung lên, khói lửa nuốt chửng cả màu tím dịu dàng của hoa sim.
Tôi còn nhớ rõ tiếng Tâm gọi:
“Anh em ơi, giữ vị trí!”
Nhưng rồi một tiếng nổ lớn vang lên. Khi tôi tỉnh lại, mọi thứ xung quanh chỉ còn là một màu xám lạnh. Tôi gọi tên từng người, nhưng chỉ có gió trả lời.
Đêm hôm đó, tôi ngồi giữa đồi sim cháy đen, ôm chiếc harmonica của Lợi còn sót lại. Tôi không khóc. Không phải vì tôi mạnh mẽ — mà vì tôi không còn nước mắt.
Những ngày sau, tôi được chuyển đi nơi khác. Chiến tranh tiếp diễn, nhưng trong tôi, một phần đã mãi mãi nằm lại trên đồi sim ấy.
Nhiều năm sau, khi hòa bình trở lại, tôi quay lại nơi xưa. Đồi sim lại nở hoa, tím như chưa từng có chiến tranh. Nhưng tôi biết, dưới lớp đất yên bình đó là bao nhiêu ký ức, bao nhiêu con người đã hóa thành đất mẹ.
Tôi thổi lại chiếc harmonica cũ, bản nhạc Lợi từng chơi. Gió mang âm thanh đi xa, như thể gọi những người đã khuất trở về.
Người ta thường nói thời hoa lửa là thời của mất mát. Nhưng với tôi, đó còn là thời của tình người — thứ ánh sáng nhỏ bé nhưng đủ để soi đường giữa những ngày đen tối nhất.
Và mỗi mùa sim nở, tôi lại thì thầm:
“Chúng tôi vẫn nhớ… và sẽ không bao giờ quên.”



