Thân nhân liệt sĩ, người có công

Mùa hoa đợi anh

Đắk Lắk03/07/2026Đường Thị Thủy (Đoàn thanh niên xã Ea Kiết)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày anh lên đường, sân nhà đầy nắng.

Mẹ đứng bên hiên, cố giấu những giọt nước mắt sau nụ cười động viên. Còn tôi, cô em gái mười hai tuổi, cứ bám chặt lấy chiếc ba lô đã sờn quai của anh.

"Ở nhà ngoan nhé. Khi nào mùa hoa ban nở, anh sẽ về."

Anh xoa đầu tôi, nụ cười hiền như nắng đầu xuân.

Tôi tin lời anh. Trẻ con vốn luôn tin vào những lời hứa của người lớn.

Năm đầu tiên, hoa ban nở trắng triền núi. Mẹ nấu bữa cơm đầy đủ hơn mọi ngày. Tôi chạy ra đầu ngõ mỗi khi nghe tiếng xe dừng lại.

Nhưng anh không về.

Thay vào đó là một lá thư. Anh kể về những cánh rừng Trường Sơn, về những đêm hành quân dưới mưa và những người đồng đội cùng chia nhau từng nắm cơm. Cuối thư, anh vẫn viết:

"Đừng lo cho anh. Mùa hoa sau anh sẽ về."

Mẹ gấp lá thư cẩn thận, cất vào chiếc hộp gỗ. Bà mỉm cười, nhưng đêm nào tôi cũng nghe tiếng bà trở mình rất khẽ.

Rồi mùa hoa thứ hai đến.

Lần này không phải lá thư.

Đó là một người lính mặc quân phục cũ, tay ôm chiếc ba lô đã bạc màu. Chú đứng rất lâu trước cổng, như không biết phải bắt đầu từ đâu.

Tôi thấy mẹ khuỵu xuống khi cầm tờ giấy báo tử.

Cha lặng lẽ quay mặt ra vườn. Suốt buổi chiều hôm ấy, ông không nói một lời.

Tôi chạy vào phòng anh. Chiếc bàn học vẫn còn quyển sách anh đọc dở. Trên trang cuối, anh ép một cánh hoa ban đã khô.

Tôi ôm quyển sách vào lòng mà khóc.

Chiến tranh kết thúc.

Đất nước bình yên.

Nhưng trong căn nhà nhỏ của chúng tôi vẫn luôn thiếu một chỗ ngồi.

Mỗi độ xuân về, mẹ lại hái một bó hoa ban, đặt lên bàn thờ anh. Bà không còn khóc nữa. Chỉ lặng lẽ lau khung ảnh rồi kể cho anh nghe chuyện mùa màng, chuyện lũ trẻ trong xóm đã lớn, chuyện con đường đất ngày xưa nay đã trải nhựa.

Còn tôi đã trở thành cô giáo.

Mỗi lần giảng cho học sinh về hòa bình, tôi đều nhớ đến anh. Tôi kể cho các em nghe rằng có những người mãi mãi ở lại tuổi đôi mươi để những đứa trẻ hôm nay được cắp sách đến trường.

Năm nay, tôi đưa con gái lên nghĩa trang liệt sĩ.

Con bé ngước nhìn hàng hoa ban nở trắng hai bên lối đi rồi hỏi:

— Mẹ ơi, sao ở đây nhiều hoa thế?

Tôi nắm tay con, nhìn về phía tấm bia mang tên anh.

— Vì có rất nhiều người đã gửi tuổi trẻ của mình vào đất. Hoa nở để thay họ trở về.

Con bé lặng im, đặt một bông hoa lên mộ bác.

Gió xuân khẽ thổi, những cánh hoa ban rơi chậm xuống mặt cỏ.

Tôi bỗng nhớ đến lời hứa năm nào.

Anh đã không trở về như tôi từng mong.

Nhưng hóa ra anh vẫn trở về, trong những mùa hoa nở, trong sự bình yên của quê hương và trong từng nhịp sống của những người ở lại.

Mỗi mùa hoa ban trắng núi, tôi lại ngước nhìn bầu trời và mỉm cười.

Bởi tôi biết, ở một nơi rất xa, anh vẫn đang dõi theo mẹ, theo tôi và theo quê hương mà anh đã dành cả tuổi trẻ để gìn giữ.

Với gia đình tôi, mùa hoa không chỉ báo hiệu mùa xuân.

Đó là mùa đợi anh.

Và cũng là mùa nhớ anh, mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mùa hoa đợi anh | Câu chuyện thời hoa lửa