Mùa Hoa Gạo Năm Ấy
Ngôi trường làng nằm sát tuyến lửa. Hạnh – cô giáo trẻ – quyết ở lại dạy học dù bom đạn ngày một dày. Lũ trẻ đến lớp với dép rơm, áo vá, nhưng ánh mắt trong veo.
Mỗi lần máy bay gầm rú, Hạnh lại dẫn học trò xuống hầm. Trong bóng tối, cô kể chuyện về một tương lai hòa bình, nơi các em được học dưới mái trường không đổ nát.
Một buổi chiều, khi hoa gạo nở đỏ trời, bom rơi trúng đầu làng. Hạnh che chắn cho học trò, mảnh bom găm vào lưng. Cô hi sinh khi tay vẫn ôm chặt cuốn tập của một em nhỏ.
Nhiều năm sau, trên nền trường cũ mọc lên một ngôi trường mới. Mùa hoa gạo lại nở. Người ta gọi đó là “trường hoa lửa”, để nhớ một cô giáo đã thắp sáng tương lai bằng chính mạng sống mình.



