Mùa hoa hòa bình
Gió xuân thổi qua làm những cánh hoa rung nhẹ. Xa xa dưới chân đồi, dòng sông vẫn lặng lẽ chảy như đã chảy suốt bao năm tháng chiến tranh và hòa bình. Còn trên mảnh đất này, những mùa hoa mới vẫn sẽ tiếp tục nở - bằng sự hy sinh của những người đã mãi mãi nằm lại tuổi hai mươi.
Mùa xuân năm ấy là mùa xuân đầu tiên không còn tiếng bom.
Bầu trời trong xanh hơn.
Những con đường làng không còn hố bom loang lổ.
Ban đêm, người dân đã dám thắp đèn sáng khắp xóm mà không phải giật mình vì còi báo động.
Sau bao năm chiến tranh, đất nước cuối cùng cũng bước vào những ngày hòa bình thật sự.
Ở một vùng quê nhỏ ven sông, người dân đang cùng nhau dựng lại những căn nhà đã bị bom đánh sập.
Tiếng búa đóng cộc cộc vang lên từ sáng sớm.
Tiếng trẻ con cười đùa lại rộn rã khắp những con ngõ nhỏ.
Cuộc sống bắt đầu hồi sinh từng chút một.
Trong ngôi nhà cuối xóm, ông Lâm lặng lẽ đứng trước bàn thờ cũ.
Trên bàn thờ là tấm ảnh của người con trai duy nhất — Thành.
Anh hy sinh vào những ngày cuối cùng của chiến tranh khi chỉ mới hai mươi ba tuổi.
Bức ảnh đen trắng đã ngả màu theo năm tháng, nhưng nụ cười của Thành vẫn còn rất trẻ.
Ông Lâm thắp nén nhang rồi khẽ nói:
“Hòa bình rồi con à…”
Giọng ông khàn đặc.
Ngoài sân, cây hoa giấy Thành trồng trước lúc nhập ngũ đang nở đỏ rực dưới nắng xuân.
Ngày còn sống, Thành rất thích trồng hoa.
Anh từng nói với cha:
“Sau này hết chiến tranh, con sẽ trồng cả một vườn hoa trước nhà.”
Nhưng anh chưa kịp thực hiện điều đó.
Chiến tranh đã giữ anh mãi ở tuổi hai mươi ba.
…
Buổi chiều hôm ấy, cả làng tổ chức dọn lại nghĩa trang liệt sĩ trên ngọn đồi phía sau cánh đồng.
Người lớn mang cuốc xẻng.
Trẻ con ôm những bó hoa nhỏ chạy theo sau.
Con đường lên đồi phủ đầy cỏ non và ánh nắng dịu nhẹ của mùa xuân.
Ông Lâm cũng đi.
Tay ông cầm một bó cúc trắng được buộc rất cẩn thận.
Nghĩa trang nằm trên ngọn đồi nhìn ra dòng sông lớn.
Hàng trăm ngôi mộ trắng nằm lặng im cạnh nhau dưới bầu trời xanh ngắt.
Có những ngôi mộ đã có tên.
Có những ngôi mộ chỉ khắc dòng chữ:
“Liệt sĩ chưa biết tên.”
Gió xuân thổi nhè nhẹ qua những hàng thông.
Ông Lâm chậm rãi bước tới ngôi mộ của Thành rồi ngồi xuống.
Ông lau từng hạt bụi nhỏ trên tấm bia đá như thể sợ con trai mình lạnh.
Một cậu bé khoảng tám tuổi đứng gần đó tò mò hỏi:
“Ông ơi, chú ấy là ai vậy?”
Ông Lâm nhìn bức ảnh nhỏ trên bia mộ rồi khẽ đáp:
“Là con trai ông.”
“Chú ấy đi đâu mà ở đây?”
Người lớn đứng quanh lặng đi.
Không ai biết phải giải thích với đứa trẻ thế nào về chiến tranh và mất mát.
Ông Lâm mỉm cười buồn:
“Chú ấy đi để mọi người được sống yên bình như bây giờ.”
Cậu bé ngây thơ nhìn quanh nghĩa trang rộng lớn:
“Có nhiều chú đi lắm hả ông?”
Ông khẽ gật đầu.
Rất nhiều.
Nhiều đến mức đất nước này phải mất rất lâu mới thôi đau.
…
Chiều xuống dần.
Ánh nắng cuối ngày phủ vàng cả nghĩa trang.
Những đứa trẻ bắt đầu chạy chơi ngoài triền đồi, tiếng cười vang lên trong trẻo giữa không gian yên tĩnh.
Ông Lâm ngồi lặng nhìn chúng thật lâu.
Rồi bất giác ông mỉm cười.
Ngày xưa, Thành cũng từng cười vô tư như thế.
Chiến tranh đã cướp đi tuổi trẻ của biết bao người.
Nhưng cuối cùng, điều họ đánh đổi để bảo vệ vẫn còn ở đây:
Là tiếng cười trẻ nhỏ.
Là những mái nhà sáng đèn.
Là mùa xuân yên bình không còn tiếng súng.
Ông Lâm đứng dậy trước khi ra về.
Ông đặt bó cúc trắng xuống mộ con trai rồi khẽ nói:
“Con yên tâm nhé.
Đất nước mình hòa bình rồi.”
Gió xuân thổi qua làm những cánh hoa rung nhẹ.
Xa xa dưới chân đồi, dòng sông vẫn lặng lẽ chảy như đã chảy suốt bao năm tháng chiến tranh và hòa bình.
Còn trên mảnh đất này, những mùa hoa mới vẫn sẽ tiếp tục nở - bằng sự hy sinh của những người đã mãi mãi nằm lại tuổi hai mươi.



