Mùa hoa lê ki ma bất tử
Người thiếu nữ 18 tuổi bước ra pháp trường Côn Đảo với tâm thế bình thản, cất cao tiếng hát Tiến quân ca trước khi ngã xuống cho độc lập tự do
Mùa hoa lê ki ma bất tử
Rạng sáng trên đảo Côn Đảo năm 1952, sóng biển vỗ vào gành đá như những tiếng thở dài xót xa. Võ Thị Sáu bước đi giữa hàng rào lưỡi lê của kẻ thù. Chị mới mười tám tuổi, mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió biển. Người thiếu nữ Đất Đỏ không nhìn vào những nòng súng đen ngỏm đang chĩa vào mình, chị ngước mắt nhìn bầu trời sớm mai, nơi những đám mây trắng đang trôi bình yên và hít hà hương vị của biển cả quê hương.
Khi tên cha tuyên úy tiến lại gần muốn cầu nguyện và rửa tội cho chị, Sáu nhẹ nhàng lắc đầu, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào hắn: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sát hại dân tộc tôi mới là kẻ có tội." Chị kiên quyết từ chối chiếc khăn phủ mắt, muốn được nhìn thấy màu xanh của quê hương đến giây phút cuối cùng. Khi tên chỉ huy hô lệnh chuẩn bị bắn, từ lồng ngực người con gái ấy cất lên bài hát Tiến quân ca vang vọng khắp núi rừng Côn Đảo. Tiếng nổ vang lên, Võ Thị Sáu ngã xuống trên cát xám, nhưng khí tiết của chị đã hóa thành mùa hoa lê ki ma nở mãi trong lòng dân tộc.



