Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

MÙA HOA LÊ-KI-MA VẪN NỞ

Đắk Lắk04/08/2026Đường Mỹ Linh (Xã Phước Hải)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON PHƯỚC HỘI

TÊN: ĐƯỜNG MỸ LINH

THỜI HOA LỬA

MÙA HOA LÊ-KI-MA VẪN NỞ

Có những bài hát chỉ cần cất lên vài giai điệu đã khiến trái tim người nghe lặng đi: “Mùa hoa Lê-ki-ma nở. Ở quê ta miền Đất Đỏ”. Mỗi lần giai điệu ấy vang lên, trong tâm trí tôi lại hiện lên hình ảnh một cô gái tuổi mười chín, mái tóc buông dài, đôi mắt sáng và nụ cười bình thản bước ra pháp trường.

“Đó là Võ Thị Sáu - Một người con của quê hương Đất Đỏ”. Một biểu tượng bất diệt của tuổi trẻ Việt Nam.

Một ngày đầu hạ, tôi có dịp về Đất Đỏ – mảnh đất đã sinh ra người con gái anh hùng ấy. Con đường dẫn vào Nhà tưởng niệm rợp bóng cây. Những chùm hoa Lê-ki-ma vàng óng khẽ rung trong gió. Khung cảnh bình yên đến lạ. Thật khó có thể hình dung rằng hơn bảy mươi năm trước, chính nơi đây đã tiễn một cô gái tuổi mười lăm bước vào con đường cách mạng, để rồi mãi mãi không trở về.

Đứng trước tượng đài chị, tôi không chỉ nhìn thấy một người anh hùng. Tôi nhìn thấy một cô gái rất trẻ. Ở tuổi ấy hôm nay, nhiều người đang ngồi trên giảng đường, đang viết tiếp những ước mơ của mình. Còn chị đã chọn viết tuổi thanh xuân bằng lòng yêu nước.

Chị Võ Thị Sáu, tên thật là Nguyễn Thị Sáu, sinh năm 1933 tại xã Phước Long Thọ, huyện Đất Đỏ, trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Lớn lên giữa những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh, chị tận mắt chứng kiến cảnh quân xâm lược đàn áp, giết hại đồng bào. Nỗi đau ấy đã sớm biến thành lòng căm thù giặc. Mới mười hai tuổi, chị đã theo anh trai tham gia hoạt động cách mạng. Hai năm sau, chị trở thành thành viên của Đội Công an xung phong Đất Đỏ. Đó là độ tuổi mà nhiều đứa trẻ còn được cha mẹ chở che. Nhưng Võ Thị Sáu đã nhận những nhiệm vụ đầy hiểm nguy.

Làm giao liên - Tiếp tế cho lực lượng cách mạng - Phá tề - Trừ gian - Trực tiếp tham gia nhiều trận đánh táo bạo.

“Ai có thể nghĩ rằng phía sau vóc dáng nhỏ bé ấy lại là một trái tim kiên cường đến thế?”

Đầu năm 1950, trong một trận đánh tại chợ Đất Đỏ, chị bị địch bắt.  Những trận đòn roi. Những cuộc tra tấn dã man. Những lời dụ dỗ. Không điều gì có thể khuất phục được người con gái ấy. Suốt thời gian bị giam ở nhà tù Đất Đỏ rồi khám Chí Hòa, chị vẫn một lòng giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.

Sau đó, chị bị đưa ra Côn Đảo. Nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Ngay cả trong ngục tù, chị vẫn bí mật liên lạc với các đồng chí, động viên mọi người giữ vững niềm tin vào thắng lợi của cách mạng. Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, thực dân Pháp đưa Võ Thị Sáu ra pháp trường.

Khi ấy chị mới mười chín tuổi. Đứng trước họng súng quân thù, chị không run sợ, cị bình thản từ chối bị bịt mắt, bởi chị muốn được nhìn Tổ quốc lần cuối, muốn nhìn bầu trời quê hương trước khi ngã xuống. Những tiếng hô vang chống thực dân của chị giữa pháp trường đã trở thành lời thề bất diệt của tuổi trẻ Việt Nam.

Những viên đạn có thể cướp đi sự sống nhưng không thể giết chết lý tưởng. Không thể giết chết lòng yêu nước. Không thể làm tắt ngọn lửa trong trái tim người con gái Đất Đỏ.

Rời Nhà tưởng niệm, tôi bước chậm dưới những tán cây Lê-ki-ma. Những cánh hoa vàng lặng lẽ rơi xuống sân. Tôi chợt hiểu vì sao nhạc sĩ lại chọn loài hoa ấy để viết về chị. Hoa vẫn nở mỗi mùa. Giống như ký ức về Võ Thị Sáu chưa bao giờ phai nhạt trong lòng dân tộc. Người con gái ấy đã hóa thành biểu tượng của lòng dũng cảm, của niềm tin son sắt và của một tuổi trẻ dám sống, dám hy sinh vì Tổ quốc.

Là một đoàn viên thanh niên, là một giáo viên đang công tác trên chính mảnh đất từng mang tên Bà Rịa – Vũng Tàu, nay là Thành phố Hồ Chí Minh, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình.

Thế hệ chúng tôi không còn phải đối mặt với bom đạn. Nhưng vẫn có trách nhiệm giữ gìn và tiếp nối những giá trị mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương. Mỗi bài học về lịch sử, mỗi hoạt động của Đoàn, mỗi việc làm vì cộng đồng, mỗi hành động sống đẹp đều là cách để ngọn lửa mà chị Võ Thị Sáu đã thắp lên tiếp tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Để mỗi mùa Lê-ki-ma nở, chúng ta không chỉ nhớ đến một bài hát. Mà còn nhớ đến một cô gái tuổi mười chín đã dâng trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc. Và tôi tin rằng, chừng nào những bông hoa Lê-ki-ma vẫn còn nở trên quê hương Đất Đỏ, chừng đó tên tuổi Võ Thị Sáu vẫn sẽ sống mãi trong trái tim của mỗi người Việt Nam – như một biểu tượng bất tử của thời hoa lửa.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn