Bài viết

MÙA HOA LỬA

Thái Nguyên05/05/2026Nguyễn Thị Nga (Chi đoàn mầm non số 2 Minh Lập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, cái nắng đỏ rực như đổ lửa xuống mái trường làng nhỏ. Trên sân, những tán phượng già bung nở, từng chùm hoa đỏ thắm như những đốm lửa cháy âm ỉ, rơi đầy lối đi quen thuộc.

Lan đứng dưới gốc phượng, khẽ nhặt một cánh hoa rơi, ép vào trang vở trắng. Đó là cuốn sổ mà cô đã giữ suốt ba năm học—nơi ghi lại những điều chưa từng dám nói.

“Cậu lại đứng đây à?” – giọng Minh vang lên phía sau.

Lan giật mình quay lại, cố giấu cuốn sổ sau lưng. Minh vẫn vậy, chiếc áo trắng hơi nhàu, nụ cười lấp lánh như nắng. Cậu luôn xuất hiện đúng lúc cô không kịp chuẩn bị.

“Ừ… chỉ là… thích nhìn hoa phượng thôi.”

Minh ngẩng lên, nhìn những tán đỏ rực trên cao rồi cười:

“Người ta gọi đây là ‘hoa lửa’ đấy. Vì nó giống như tuổi trẻ mình – cháy hết mình, rồi cũng nhanh chóng qua đi.”

Lan im lặng. Cô biết, kỳ thi cuối cùng sắp tới, rồi mỗi người sẽ đi một con đường khác. Có những điều, nếu không nói bây giờ, có lẽ sẽ không bao giờ còn cơ hội.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, cánh phượng rơi lả tả. Lan lấy hết can đảm, đưa cuốn sổ cho Minh.

“Cái này… cậu giữ giúp tớ nhé. Đến khi nào… nhớ tớ thì mở ra.”

Minh hơi ngạc nhiên nhưng vẫn nhận lấy. Cậu không mở ngay, chỉ nhìn Lan một lúc lâu rồi gật đầu.

Ngày chia tay, sân trường đầy tiếng cười xen lẫn nước mắt. Lan đứng xa xa, nhìn Minh lần cuối. Cô không biết cậu đã đọc cuốn sổ chưa, cũng không dám hỏi.

Chỉ đến khi Minh bước lại gần, chìa ra một cánh phượng đã ép khô, kèm theo một mẩu giấy nhỏ:

“Trong đó, tớ đọc hết rồi. Nhưng có một điều cậu quên viết.”

Lan run run:

“Điều gì?”

Minh mỉm cười, giọng nhẹ như gió:

“Là tớ cũng thích cậu… từ rất lâu rồi.”

Khoảnh khắc ấy, giữa mùa hoa lửa rực cháy, mọi thứ như chậm lại. Không còn nắng gắt, không còn chia ly, chỉ còn hai người đứng giữa những cánh phượng rơi, giữ lấy một điều giản dị nhưng ấm áp nhất của tuổi trẻ.

Mùa hoa lửa rồi sẽ qua.

Nhưng có những cảm xúc, một khi đã cháy lên—sẽ không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn