MÙA HOA LỬA
Mùa hè năm ấy, bầu trời Quảng Trị đỏ rực như được nhuộm bằng lửa. Những cánh phượng ven đường nở bung giữa tiếng bom xa vọng lại. Người dân trong vùng thường gọi đó là “mùa hoa lửa” – mùa của phượng đỏ, của khói lửa chiến tranh và của niềm tin chưa bao giờ tắt.
Lan khi ấy mới mười bốn tuổi. Mỗi buổi sáng, em cùng mẹ gánh nước, đào hầm trú ẩn và giúp các chiến sĩ chuyển thư từ. Dù chiến tranh khốc liệt, Lan vẫn giữ bên mình một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những điều em nhìn thấy mỗi ngày.
Một buổi chiều tháng Sáu, khi mặt trời đang lặn sau những hàng tre cháy sém, Lan nghe qua chiếc radio cũ tiếng nói của bà Nguyễn Thị Bình từ Hội nghị Paris. Giọng nói ấy không lớn nhưng rõ ràng và kiên định. Người lớn trong xóm im lặng lắng nghe. Có người xúc động đến rơi nước mắt.
“Rồi đất nước sẽ hòa bình,” mẹ Lan khẽ nói.
Từ hôm đó, mỗi khi mệt mỏi hay sợ hãi, Lan lại nhớ đến giọng nói ấy. Em tin rằng ở một nơi rất xa, vẫn có những người đang cố gắng để đem lại hòa bình cho quê hương.
Mùa phượng năm ấy kéo dài hơn mọi năm. Những cánh hoa đỏ rơi xuống mặt đất nóng bỏng như những đốm lửa nhỏ. Nhưng giữa sắc đỏ của chiến tranh, người dân vẫn trồng thêm rau, vẫn dạy trẻ em học chữ và vẫn nuôi dưỡng hy vọng.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã thống nhất, Lan trở lại ngôi trường cũ. Trên sân trường, những cây phượng năm nào vẫn nở hoa đỏ rực. Không còn tiếng bom, không còn những đêm chạy xuống hầm trú ẩn. Chỉ còn tiếng cười của học sinh vang lên dưới tán cây.
Lan mở cuốn sổ cũ đã ngả màu vàng. Trang cuối cùng em viết:
“Chúng tôi đã đi qua mùa hoa lửa. Hoa vẫn đỏ như ngày nào, nhưng giờ đây đó là màu của hòa bình.”
Những cánh phượng nhẹ nhàng bay trong gió. Mùa hoa lửa đã trở thành ký ức, nhưng ký ức ấy sẽ mãi nhắc nhở các thế hệ sau về giá trị của hòa bình và lòng dũng cảm của những con người đã sống trong những năm tháng lịch sử ấy.



