MÙA HOA LỬA CUỐI CÙNG
Tháng năm năm ấy, thị trấn nhỏ ven sông chìm trong sắc đỏ rực của những hàng phượng vĩ. Người ta gọi đó là “mùa hoa lửa” — mùa của chia ly, của tuổi trẻ và của những lời hứa chưa kịp nói thành lời.
Minh đứng dưới gốc phượng già trước sân trường, lặng nhìn từng cánh hoa rơi phủ đỏ vai áo. Tiếng ve kêu râm ran giữa buổi chiều oi ả khiến lòng cậu nặng trĩu. Chỉ còn ba ngày nữa, Minh sẽ lên đường nhập ngũ.
Ngày nhận giấy báo, mẹ Minh ngồi lặng bên hiên rất lâu. Bà không khóc, chỉ thỉnh thoảng quay mặt lau vội đôi mắt đỏ hoe. Nhà Minh nghèo, cha mất sớm vì bệnh nặng, mọi gánh nặng đều đổ lên vai người mẹ gầy gò ấy. Minh là niềm hy vọng duy nhất của bà, vậy mà giờ đây cậu lại chuẩn bị bước vào chiến trường.
Nhưng Minh chưa bao giờ hối hận.
“Đất nước còn chiến tranh thì thanh niên tụi mình phải đi chứ mẹ,” Minh từng nói như thế.
Mẹ chỉ im lặng gật đầu.
Chiều hôm đó, Lan đến tìm Minh. Cô mặc chiếc áo dài trắng đã cũ, mái tóc đen buộc gọn phía sau. Trên tay Lan là một quyển sổ nhỏ được bọc bằng giấy báo cẩn thận.
“Cho cậu đó,” Lan khẽ nói.
Minh nhận lấy. Bên trong là những bài thơ Lan chép tay suốt những năm học cùng nhau. Có cả một cánh phượng ép khô nằm giữa trang giấy.
“Nếu có nhớ thị trấn này… thì mở ra đọc.”
Lan nói rất nhẹ, nhưng Minh vẫn nghe thấy giọng cô run run.
Hai người ngồi cạnh nhau rất lâu dưới gốc cây phượng. Không ai nói gì thêm. Tiếng ve vẫn vang lên không dứt như muốn kéo dài mãi khoảnh khắc cuối cùng của tuổi học trò.
Lan thích Minh từ năm lớp mười.
Cả thị trấn nhỏ hầu như ai cũng biết điều đó, chỉ riêng Minh là luôn giả vờ không hiểu. Cậu sợ nếu nói ra, những lời hứa tuổi trẻ sẽ trở thành gánh nặng cho cả hai.
Ngày Minh lên đường, trời mưa rất lớn.
Cả đơn vị tập trung ngoài sân ga. Những đoàn tàu cũ kỹ hú còi dài trong màn mưa trắng xóa. Người thân đứng chật kín hai bên, tiếng gọi nhau nghẹn ngào hòa lẫn tiếng bánh sắt nghiến lên đường ray.
Lan chen qua đám đông chạy đến trước mặt Minh. Mái tóc cô ướt sũng, đôi bàn tay lạnh run.
“Nhất định phải trở về.”
Minh nhìn Lan rất lâu rồi gật đầu.
Đó là lần đầu tiên cậu nắm lấy tay cô.
Con tàu chuyển bánh.
Lan đứng giữa cơn mưa đỏ rực màu phượng, nhìn theo cho đến khi đoàn tàu khuất hẳn nơi cuối đường ray.
***
Chiến trường khốc liệt hơn tất cả những gì Minh từng tưởng tượng.
Những cánh rừng cháy đỏ trong bom đạn. Những đêm hành quân xuyên mưa rừng lạnh buốt. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh chỉ sau một tiếng nổ.
Có những lúc Minh tưởng mình sẽ không thể sống sót.
Nhưng mỗi lần mở quyển sổ nhỏ của Lan, nhìn cánh phượng ép khô vẫn còn nguyên màu đỏ thắm, cậu lại có thêm sức mạnh.
Trong quyển sổ, Lan từng viết:
“Sau chiến tranh, nhất định sẽ có một ngày chúng ta lại được ngồi dưới gốc phượng cũ.”
Câu nói ấy trở thành niềm tin để Minh bước tiếp qua những tháng ngày khốc liệt nhất.
Rồi mùa hè năm ấy, trận đánh lớn xảy ra nơi tuyến biên giới.
Đơn vị của Minh bị phục kích giữa đêm. Bom đạn dội xuống như xé nát cả núi rừng. Trong lúc cứu một đồng đội bị thương, Minh trúng mảnh pháo ở vai và ngất lịm giữa khói lửa.
Khi tỉnh dậy, cậu đã nằm trong bệnh xá dã chiến.
Người y tá đưa cho Minh một lá thư đã cũ.
Là thư của Lan.
“Minh à, phượng năm nay lại nở đỏ rồi.
Mình vẫn ngồi dưới gốc cây cũ mỗi chiều. Mình tin rồi chiến tranh sẽ kết thúc, và cậu sẽ trở về như lời đã hứa.
Nếu một ngày nào đó mệt quá, hãy nhớ rằng ở quê nhà luôn có người đợi cậu.”
Đọc xong lá thư, Minh lặng người rất lâu.
Ngoài kia, tiếng pháo vẫn vọng về từng đợt xa xăm.
Nhưng lần đầu tiên sau nhiều tháng trời, cậu mỉm cười.
***
Ba năm sau, chiến tranh kết thúc.
Ngày trở về, Minh bước xuống từ chuyến xe cũ kỹ trong buổi chiều ngập nắng.
Thị trấn nhỏ vẫn vậy.
Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi.
Và hàng phượng trước cổng trường vẫn cháy đỏ rực như mùa hè năm nào.
Lan đứng dưới gốc cây cũ.
Cô không còn mặc áo dài trắng nữ sinh nữa, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng như ngày tiễn Minh ra ga.
Hai người nhìn nhau thật lâu.
Không ai nói gì.
Giữa khoảng trời đỏ rực hoa phượng, Minh bước đến ôm chầm lấy Lan.
Tiếng ve lại vang lên râm ran như năm tháng tuổi trẻ chưa từng đi qua.
Mùa hoa lửa cuối cùng rồi cũng khép lại.
Nhưng tình yêu và ký ức của một thời thanh xuân đầy khói lửa sẽ mãi còn ở lại — đỏ rực như những cánh phượng tháng năm không bao giờ tàn.



